Chương 152

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:07:35

Nhà họ Giang đâu đến nỗi không chứa nổi một cô bé, chí ít thì cũng nên để con bé ở lại ăn Tết chứ. Nhưng tôi nghe nói, các người đưa con bé ra ngoài để nhường chỗ cho con dâu tôi, thật vậy à? Nếu thật thì đừng đổ hết lên đầu con dâu tôi nhé. Con bé nhà tôi còn chưa lộ mặt, đã bị gán cho tội danh vô cớ, bảo vì nó mà con bé kia bị đuổi đi. Con dâu tôi xinh đẹp lại hiền lành, đâu có kiểu tính toán như vậy. Tốt nhất là các người nên lên tiếng đính chính, đừng để con bé vui vẻ quay về rồi bị người ta chỉ trỏ sau lưng." Thẩm Kỳ Hà vốn chẳng ưa gì cái kiểu giả tạo của nhà họ Giang. Vài hôm nay, cả nhà Giang cãi nhau om sòm, khóc lóc thảm thiết như sắp sinh ly tử biệt, nghe mà phát bực. Bộ sau này không gặp được nữa hay sao? Hay là không sống nổi đến mai? Còn Uông Khiết, đúng là nực cười, khóc đến thảm thương mà không phải vì tìm được con gái ruột mà mừng rơi nước mắt, mà là vì sắp phải chia tay với con gái nuôi. Mồm thì nói yêu con gái, hóa ra lại là yêu con nhà người ta. Con dâu nhà họ Hoắc không phải ai muốn bắt nạt là được. Nhà mẹ đẻ không thương thì đã sao, bà người làm mẹ chồng sẽ thương nó. Con gái nhà người ta đi lấy chồng có của hồi môn thế nào thì con dâu bà cũng sẽ có đủ, mà là hơn chứ chẳng kém. Về mặt thể diện thì dù phải kín tiếng nhưng những gì cần chuẩn bị, nhà bà cũng đã sẵn sàng. Bà tuyệt đối sẽ không để con dâu chịu một chút ấm ức nào. Uông Khiết sắc mặt cực kỳ khó coi nhưng vì Giang Thiên Thiên sao? Bà ta thì bận rộn chuẩn bị phòng cho con gái, mua quà Tết, sắp đặt bất ngờ đón con về. Ấy vậy mà đến miệng bà ấy thì lại thành ra khó nghe như vậy. Cố nén sự khó chịu trong lòng, Uông Khiết mở lời: "Con dâu mà chị nói cũng là con gái tôi. Chị thương nó, lẽ nào tôi lại không thương? Tôi không cần giải thích vì sao lúc đó lại long trọng đón Giang Thiên Thiên về, cũng không cần giải thích vì sao khi tìm được con gái ruột lại không công bố ra ngoài. Hôm nay tôi đến là muốn hỏi mùng tám..." "Khoan đã." Thẩm Kỳ Hà cắt lời: "Cô nói không cần giải thích à? Uông Khiết, cần tôi nhắc cô không? Người chịu ấm ức trong chuyện này là con dâu tôi. Là mẹ chồng, tôi không có tư cách biết nguyên nhân à? Cô có biết người bị bàn tán nhiều nhất mấy ngày nay là ai không? Là Giang Đường Tri, con dâu tôi đấy. Người ta nói con bé kiêu căng, nói nó gả vào nhà họ Hoắc, lại có nhà họ Phí chống lưng nên mắt cao hơn đầu, coi thường nhà mẹ đẻ. Chưa thấy mặt đã làm cao, ép Giang Thiên Thiên rời đi. Uông Khiết, nếu cô còn chút lương tâm, cô đã không để mấy lời đồn đó bay đầy viện như thế." Uông Khiết sững người, lẩm bẩm: "Tôi không biết..." Bà thật sự không biết, cũng chưa từng nghe ai nói gì cả. Bà quay sang Giang Quán Mặc: "Con có nghe ai nói gì không? Ai dám nói về Vân Vân như thế?" Giang Quán Mặc mặt cũng chẳng dễ coi gì: "Đều là mấy lời bịa đặt. Con đã cảnh cáo rồi." Vài ngày nay Uông Khiết hầu như không ra khỏi nhà, nên cũng không rõ sự tình. Thẩm Kỳ Hà cười nhạt: "Một câu 'không biết' là đẩy hết trách nhiệm? Đúng là phong cách bà Giang. Cô không nghĩ à? Những chuyện mấy người làm mấy hôm nay dễ khiến người ta hiểu lầm, làm tổn hại thanh danh của Đường Tri? Ngay trước Tết thì rầm rộ đuổi con gái nuôi đi nhưng lại không công bố thân phận Đường Tri, khiến người ngoài tưởng rằng Đường Tri giận vì chuyện bị bỏ rơi, dùng chiêu 'không về nhà' để ép con gái nuôi dọn đi. Mấy người thì tiễn con gái nuôi rời đi nhưng cũng tiện thể cảnh cáo con gái ruột một phen. Không sớm công bố ra ngoài, để người khác đoán già đoán non, phỉ báng con bé." "Không, không phải như vậy. Chị đừng nói bậy." Lần này không chỉ Uông Khiết cuống lên, ngay cả Giang Quán Mặc cũng không ngồi yên được. Anh ta lên tiếng: "Bác à, thật sự không phải như bác nói. Là con muốn để Thiên Thiên ra ngoài ở, còn có sắp xếp người nấu ăn cho em ấy. Về việc sao lại chọn đúng dịp trước Tết... con thật sự không nghĩ nhiều. Con chỉ muốn thể hiện với em gái rằng trong lòng con, em ấy quan trọng nhất."