Thế nhưng anh vẫn không yên tâm. Cuối cùng, Giang Đường Tri thay một bộ đồ rồi kéo anh ra sân: "So tài một chút."
"Hả?" Hoắc Tân Thần tưởng mình nghe nhầm.
Chỉ thấy Giang Đường Tri cởi áo khoác, bên trong mặc áo len rộng màu đỏ và quần jeans, tóc búi cao gọn gàng, quay sang anh nói: "Anh không yên tâm đúng không? Vậy thì chúng ta thử vài chiêu."
Lúc này trời đã xẩm tối, nhiệt độ về đêm xuống thấp, cô cởi áo khoác ra thì hơi lạnh, cần vận động để làm nóng người. Giang Quán Sâm cứ quấn lấy Hoắc Tân Duệ đòi đi gặp Giang Đường Tri, anh ta sợ một mình đến thì sẽ bị cô đuổi đi. Cũng chẳng phải chuyện gì gấp, chỉ đơn giản là muốn gặp mặt cô, dù chỉ để chào một câu.
Hoắc Tân Duệ bị làm phiền đến phát ngán, bèn đưa anh ta tới. Ban đầu chỉ định để anh ta đứng ngoài nhìn thôi, ai ngờ lại thấy Giang Đường Tri kéo Hoắc Tân Thần ra sân, tạo thế như sắp đánh nhau.
Giang Quán Sâm giật bắn người đối thủ là Hoắc Tân Thần cơ mà, ai dám đấu với anh chứ?
Anh ta vội vàng chạy lại, ánh mắt cảnh giác lườm Hoắc Tân Thần, hỏi Giang Đường Tri: "Em gái, hắn bắt nạt em à?"
Giang Đường Tri nhìn anh ta như nhìn kẻ ngốc, Giang Quán Sâm xoa mũi lùi lại một bước: "Xin lỗi, anh lo quá nên hồ đồ."
Hoắc Tân Thần xoa trán, dịu giọng nói với cô: "Em biết anh không nỡ đánh em. Nắm đấm và tay anh cứng, dễ làm em bị thương. Thế này đi, em đánh vài chiêu với anh ta cho anh xem."
Thật ra anh cũng rất muốn biết vợ mình lợi hại đến mức nào.
Hạ Tử Dương không chỉ một lần khen ngợi bản lĩnh của cô trước mặt anh, nói rằng hôm ở trên tàu, dù không có anh, cô một mình cũng đủ sức bảo vệ đứa trẻ.
Giang Đường Tri nhìn sang Giang Quán Sâm, đột nhiên cười: "Được thôi, anh tới so vài chiêu với em. Đừng nương tay, dùng hết sức như lúc đánh kẻ thù ấy."
"Không được đâu, anh mà lỡ tay là em dính đòn đấy." Giang Quán Sâm lùi lại liên tục. Anh ta học quyền từ nhỏ, tuy so với Hoắc Tân Thần thì chỉ là muỗi nhưng với em gái thì vẫn là cao thủ.
Có điều Giang Đường Tri không cho anh ta lùi. Cô ra tay luôn. Một cú đấm nhắm thẳng bụng anh ta, tốc độ cực nhanh, chỉ thấy một bóng mờ vụt qua, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết: "Ái da"
Hoắc Tân Thần thấy cảnh này, ánh mắt sáng lên. Người khác có thể không nhận ra nhưng anh nhìn rất rõ: tốc độ của vợ anh là gấp bảy lần người thường!
Chiêu nào cũng không thể đỡ nổi nếu nhanh đến mức ấy. Dù sức mạnh có kém đi nữa thì tốc độ đủ để đánh bại mọi đối thủ. Huống chi cô không hề yếu, cú đấm vừa rồi đủ sức đánh bay một người đàn ông trưởng thành.
Dù Giang Quán Sâm chỉ bay ra xa chừng một mét nhưng với một cô gái, vậy là quá mạnh rồi. Hoắc Tân Duệ đứng tại chỗ, miệng há hốc nhìn thần tượng của mình cô không phải kiểu tiểu thư dịu dàng nết na à? Sao còn biết võ công nữa?
Lúc nãy cậu chưa kịp thấy gì, chỉ thấy anh ấy bị một đấm văng ra, giờ thì đang nằm ôm bụng rên rỉ. Tiếng rên nghe thật thảm, Giang Đường Tri vốn đã muốn cho Giang Quán Sâm một trận từ lâu, mà chưa có dịp.
Hôm nay anh ta tự đưa đầu tới, cô không "thu phí" một chút thì uổng cho nguyên chủ.
Tất nhiên cô có chừng mực, chỉ dùng một phần sức. Nếu thật sự ra tay nặng, giờ này chắc anh ta đã nửa sống nửa chết. Cô quay sang nhìn Hoắc Tân Thần: "Giờ thì, có thể nghiêm túc đấu với em được chưa?"
Hoắc Tân Thần bật cười: "Sân này nhỏ quá, mình cần chỗ rộng hơn."
Anh bước lên khoác áo cho cô, nắm lấy tay cô nói: "Anh đưa em tới một nơi, chúng ta so chiêu đàng hoàng." Anh nói với Hoắc Tân Duệ: "Đi theo."
Hoắc Tân Duệ lập tức gật đầu cậu thật sự muốn xem hai người này đấu tay đôi, chắc chắn rất mãn nhãn.
"Chờ anh với." Giang Quán Sâm ôm bụng lồm cồm bò dậy, lết theo phía sau.