Chương 371

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:03:21

May mà được cứu kịp, không thì hậu quả, cô ấy cũng không dám tưởng tượng. Giang Đường Tri vỗ vai cô ấy: "Cuộc sống mà, ai biết trước được ngày mai hay giây sau sẽ xảy ra chuyện gì. Chúng ta cứ sống tốt hiện tại, đừng để bản thân phải hối hận là được. À mà họ tổ chức đám cưới ở đâu?" "Nam Thành, tớ nghe mẹ nói, nhà họ Vương không định làm lễ cưới ở Tứ Cửu Thành, cảm thấy Tôn Hạo Sơ không xứng tầm." Giang Đường Tri nhíu mày: "Vậy sau này Vương Sơ Nhược chắc không dễ sống." Tống Liễu Huyên bất ngờ quay sang: "Cậu cũng nghĩ vậy à?" Giang Đường Tri gật đầu: "Vốn dĩ nhà họ Tôn tiếp cận cô ấy đã có mục đích. Nếu hai nhà kết thân, nhà họ Vương không đứng sau chống lưng cho Vương Sơ Nhược thì nhà họ Tôn sẽ không được lợi như kỳ vọng. Tuy trong thời gian ngắn họ chưa lộ rõ thái độ nhưng dần dần, trong cách cư xử và chi tiết nhỏ, sẽ không còn tôn trọng cô ấy như trước nữa. Huống hồ giờ cô ấy đang có thai. Với suy nghĩ của đa số người trong nước hiện nay, phụ nữ có thai rồi thì coi như đã là người của nhà chồng, dù bị đối xử ra sao cũng không dễ rời đi." Tống Liễu Huyên gật đầu lia lịa: "Chuẩn! Tớ cứ thấy sai sai, giờ nghe cậu nói, cuối cùng cũng thông rồi. Trước kia khi Vương Sơ Nhược tiếp xúc với Tôn Hạo Kiệt, nhà họ Vương đã nhắc nhở rồi, bảo cô ấy đừng dính sâu quá, vì nhà họ Tôn có thể được coi là có tiếng ở Nam Thành nhưng ở Tứ Cửu Thành thì chẳng là gì. Hồi đó cô ấy cố tình dây dưa với Tôn Hạo Kiệt chỉ để chọc tức đoàn trưởng Hoắc nhà cậu, ai ngờ người ta chẳng thèm để ý, mà cô ấy lại sĩ diện quá mức, nên mới dây dưa kéo dài. Cuối cùng lại thành ra cưới Tôn Hạo Sơ, có thể là bị vẻ ngoài cậu ta hút hồn, cũng có thể là vì được cậu ta cứu nhưng dù là lý do nào đi nữa, nếu nhà họ Vương không ra mặt chống lưng thì sau này chắc chắn cô ấy sẽ không sung sướng gì. Tớ thì không tin Tôn Hạo Sơ tiếp cận cô ấy là vì yêu, cho dù là tình yêu sét đánh đi nữa thì với mấy người đàn ông sinh ra trong kiểu gia đình như vậy, cậu nghĩ họ sẽ coi trọng tình yêu đến thế sao?" Giang Đường Tri nhún vai. Tống Liễu Huyên đứng dậy, vặn eo nói: "Thôi kệ, sau này cô ấy có hạnh phúc hay không cũng chẳng liên quan gì tới tớ, ai cũng là người lớn rồi, đường đi đều do tự mình chọn cả." Nói xong, cô ấy hỏi: "Mai cậu đi chuyến mấy giờ? Tớ xem có kịp tiễn cậu không." "Không cần đâu, mai mẹ chồng tớ đưa ra ga. Cậu cứ lo việc của mình, hè gặp lại." Tống Liễu Huyên cũng không nài nhưng vẫn dặn: "Đến Nam Thành rồi thì cố gắng tránh mặt Vương Sơ Nhược, tớ chỉ lo là lúc gặp mặt, cô ta không kiềm chế được cảm xúc. Lúc đó mà nổi nóng rồi va vào cậu, lỡ xảy ra chuyện với cái thai thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cậu cũng chẳng rửa sạch nổi." Câu này đúng là khiến Giang Đường Tri hơi chột dạ, sắc mặt cũng trầm xuống: "Cậu nói đúng, đến Nam Thành rồi, tớ sẽ cố gắng tránh cô ấy." Không ngờ về đến nhà, Thẩm Kỳ Hà cũng kéo cô vào phòng nói chuyện về chuyện của Vương Sơ Nhược, nội dung cũng gần giống như Tống Liễu Huyên. Sau đó còn dặn cô, khi đến Nam Thành thì cô và Hoắc Tân Thần tốt nhất tránh xa Vương Sơ Nhược, nếu không tránh được thì cũng phải giữ khoảng cách ít nhất năm bước. Thẩm Kỳ Hà có kinh nghiệm, Giang Đường Tri là cô con dâu ngoan, đương nhiên phải nghe lời mẹ chồng. Vé tàu là chuyến mười giờ sáng. Tuy thời kỳ này chưa bùng nổ làn sóng đi làm ăn xa nhưng Tứ Cửu Thành là nơi đông đúc, người đến thì nhiều, người rời đi cũng không ít. Công an đã bố trí ba anh lính hộ tống cô đến Nam Thành. Cũng nhờ ba người này mà suốt hành trình Giang Đường Tri chẳng phải vác hành lý, chỉ cần xách túi nhỏ là đủ. Sau khi vẫy tay chào tạm biệt Thẩm Kỳ Hà và mọi người, cô lên chuyến tàu lửa xanh đi Nam Thành dưới sự bảo vệ của ba anh lính.