Chương 332

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:53:18

Cô nhếch môi cười nhẹ, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đối phương nhanh chóng lùi lại vị trí bạn bè, anh em. Vậy cô cũng không cần khiến anh ấy khó xử. Cô đưa tay ôm Tiểu Thiên Hạo, thấy đuôi mắt thằng bé đỏ hoe, đôi mắt to tròn cứ nhìn chằm chằm vào cô, như sợ cô lại biến mất. Cô cười, chọc nhẹ lên má bầu bĩnh của thằng bé, rồi nói với bố mẹ nuôi: "Tối nay để Tiểu Thiên Hạo và Tiểu Hạ ngủ cùng con nhé. Khuya rồi, con đưa tụi nhỏ về nghỉ trước." "Yeah-" Phí Ngọc Hạ vui mừng nhảy cẫng lên: "Cuối cùng em cũng được ngủ cùng chị rồi!" Vừa nói vừa kéo tay Giang Đường Tri đi ra ngoài, còn không quên quay lại nói với Phí Hoằng Văn: "Chú nhỏ, chú phải nhớ lời vừa nãy đó, nhất định phải trả thù cho chị con!" Phí Hoằng Văn đã khôi phục vẻ bình thản như thường, mỉm cười dịu dàng với Phí Ngọc Hạ: "Chú nhớ rồi. Tối nay con phải ngoan, ở bên chị thật tốt, sáng mai sẽ có tin tốt cho con." Nam Thành. Sau khi kết thúc cuộc gọi, Hoắc Tân Thần được Tư lệnh Tào an ủi vài câu, rồi lại nhận được điện thoại từ Tứ Cửu Thành. Sau đó, anh cùng Chính ủy Lục và Phó đoàn trưởng Ngô quay về khu nhà ở. Lúc này đã là một giờ sáng. Tuy đã giữa tháng hai nhưng đêm khuya vẫn rất lạnh. Mấy hôm trước còn có tuyết rơi. Chính ủy Lục đi cạnh Hoắc Tân Thần, hạ giọng: "Cậu đừng quá lo. Nghe nói cô ấy ở bên đó kết giao được nhiều bạn tốt, hơn nữa nhà họ Phí và nhà họ Thi đều rất xem trọng cô ấy. Chuyện tối nay, họ chắc chắn sẽ không để yên." Phó đoàn trưởng Ngô không nói gì, chỉ lặng lẽ bước bên kia của Hoắc Tân Thần. Chính ủy Lục chưa kết hôn, nên không hiểu vì sao Hoắc Tân Thần lại im lặng như vậy. Không chỉ là lo lắng, mà còn là tự trách. Vợ gặp nạn, mà người làm chồng lại không thể xuất hiện kịp thời để bảo vệ. Với đàn ông, điều này còn đau hơn cả bị dao đâm vào người. Huống chi, tình cảm giữa hai người họ lại sâu đậm đến thế. Bao năm qua, Hoắc Tân Thần đã cứu không biết bao nhiêu người, vậy mà đến lúc vợ mình gặp nguy hiểm, anh lại bất lực. Ngay cả việc đứng bên cạnh cô lúc đó cũng là điều xa xỉ. Với anh, đó là một cú sốc quá lớn. Trước khi chia tay, Hoắc Tân Thần dừng bước, nhìn hai người họ, hạ giọng: "Cảm ơn hai anh tối nay. Yên tâm, tôi ổn." Chính ủy Lục cau mày: "Nói gì vậy, với tụi tôi còn khách sáo. Thôi, về nghỉ sớm đi. Sáng mai gọi điện cho cô ấy." Sau khi Chính ủy Lục rời đi, Phó đoàn trưởng Ngô cùng anh đi đến cầu thang. Hoắc Tân Thần đứng trên bậc, còn anh ta đứng dưới, ngẩng đầu nhìn anh: "Nếu tối nay ngủ không được, tới tìm tôi, tôi uống với cậu vài ly." Dựa vào hiểu biết về anh, đêm nay chắc chắn anh không thể ngủ nổi. Hoắc Tân Thần quay đầu lại nhìn anh ta, khẽ nói: "Không cần đâu, tôi thật sự ổn. Khuya rồi, anh cũng về nghỉ sớm đi." Về đến căn nhà lạnh lẽo tối om, anh không bật đèn. Dựa vào ánh trăng mờ mờ, anh đi vào phòng sách riêng của Giang Đường Tri. Anh bật chiếc đèn bàn nhỏ, nhìn mặt bàn gọn gàng được mình sắp xếp lại, cùng với những cuốn sách cô thường đọc. Sau đó, anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cô hay ngồi. Ánh mắt anh dừng lại ở những cuốn sách từng được cô lật giở nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô ngồi đọc sách ở đây. Mỗi lần đọc sách, cô đều rất tập trung, thường xuyên quên mất thời gian. Nếu không có anh nhắc cô ăn cơm hay nghỉ ngơi thì cô sẽ đọc đến hết cuốn, hoặc đến khi mệt mới chịu dừng. Thời gian ở Nam Thành không nhiều nhưng cô dành phần lớn ở phòng sách để đọc và viết kế hoạch. Mỗi lần anh về nhà, đều sẽ ghé qua phòng sách đầu tiên. Nhưng anh không vào làm phiền, chỉ đứng ở cửa nhìn cô lặng lẽ. Chỉ cần thấy cô ngồi yên lặng trong phòng sách, lòng anh đã thấy mãn nguyện. Từ khi trở về lần này, chỉ cần về nhà là anh lại ngồi trong phòng sách, lật lại những cuốn sách cô từng đọc. Anh thích ngồi ở đây, có lẽ vì đây là nơi cô dành nhiều thời gian nhất. Mỗi khi tâm trạng rối loạn, hoặc nhớ cô đến mất ngủ, anh lại đến đây ngồi một lúc.