Chương 105

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:55:16

Tuy học cái gì cũng nhanh, bị ông nội huấn luyện thành như khỉ hoang nhưng cô vẫn là một kẻ nhút nhát yếu đuối, không dám một mình đối mặt với sự ác nghiệt của thế gian. Chỉ cần có đàn ông đến gần, lập tức bị đồn đoán đủ điều. Cười với ai một cái cũng bị nói là không biết liêm sỉ, nhỏ tuổi đã biết dụ dỗ, đang tuổi dậy thì mà đã lẳng lơ. Tin đồn cứ như nước bẩn tạt lên người, tạt mãi cũng khó mà rửa sạch. Cô nhạy cảm, nhát gan, người khác liếc mắt nhìn hay thì thầm sau lưng thôi cũng khiến cô thấy họ đang nói xấu mình, bịa đặt chuyện bậy bạ về mình. Cô không chịu nổi kiểu sống như vậy, một ngày cũng thấy mệt mỏi. Cô chỉ muốn được giải thoát, cô mắc bệnh trầm cảm nặng. Ngoài Giang Đường Tri biết ra, không ai hay cả. Giang Đường Tri thương cô. Nếu bên cạnh cô có một người để sẻ chia, một điểm tựa để dựa vào, có lẽ cô đã không rơi vào kết cục đó. Lúc mới đến, cô chẳng biết gì về nhà họ Giang hay vị hôn phu kia. Ngoài việc biết họ sống ở Tứ Cửu Thành, còn lại mù tịt. Cô rất bị động, vì vậy mới quyết định rời Lê Hoa Thôn, đến giải quyết chuyện hôn nhân trước. Tới giờ, cô vẫn chưa hiểu rõ về nhà họ Giang và nhà họ Hoắc nhưng qua câu chuyện đêm đó của Hoắc Tân Thần, ấn tượng của cô về nhà họ Giang chẳng mấy tốt đẹp. Sinh ra trong gia tộc lớn, cô đặc biệt phản cảm với mấy kiểu con nuôi, con riêng này nọ. Bởi vì sự tồn tại của họ luôn kéo theo quá nhiều biến số. Có người vì họ mà phá sản, có người vì họ mà vợ chồng ly tán, nhà tan cửa nát. Nói chung hiếm có kết cục nào tốt đẹp. Nhà họ Giang có bốn người con, kể cả khi con gái mất tích, vẫn còn ba đứa con trai. Vậy thì cần gì phải nhận nuôi thêm một đứa bé gái? Từ lúc nhận nuôi ấy, cái nhà này đã không công bằng với nguyên chủ Giang Hạ Vân. Mà đã không công bằng thì cũng chẳng thể yên ổn. Cô sẽ nhận người thân nhưng chuyện có chấp nhận hay không lại là chuyện khác. Buổi trưa. Cơm trưa là do Hoắc Tân Thần và Hoắc Tân Diễn cùng nhau nấu. Hai anh em như đang âm thầm ganh đua, người rửa rau người thái thịt, mỗi người một nồi, làm ra hẳn sáu món một canh. Trong lúc nấu, Giang Quán Mặc lại tới gần Giang Đường Tri. Cô yên tĩnh đọc sách lịch sử, anh ta im lặng một lúc rồi mới mở lời: "Có thể nói chuyện một chút không?" Giang Đường Tri không ngẩng đầu lên, đáp: "Tôi đang học, phiền anh đừng làm phiền." Giang Quán Mặc há miệng định nói "sắp ăn cơm rồi, tính là làm phiền à?" nhưng lại không dám cãi, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh nhìn cô. Nhìn Giang Đường Tri mặt mày lạnh lùng, không giận mà vẫn toát ra khí thế, anh ta thấy hơi căng. Không hiểu sao một cô gái lớn lên ở Lê Hoa Thôn lại có khí chất mạnh mẽ đến vậy. Làm anh trai mà còn không dám nhìn thẳng vào mắt em gái, cái gọi là uy nghiêm của anh cả cũng không dám thể hiện ra. Thở dài một hơi trong lòng chuyện này có vẻ rắc rối rồi đây. Bốn người ngồi quanh bàn ăn. Trừ Giang Đường Tri thoải mái dùng bữa, ba người còn lại đều không có khẩu vị, ánh mắt vô thức dõi theo cô. Hoắc Tân Thần gắp một chiếc đùi gà bỏ vào bát cô: "Gà hầm khoai tây, cay vừa phải, nếm thử xem." Giang Đường Tri ngẩng đầu nhìn anh, cười nhẹ, cắn một miếng đùi gà rồi bất ngờ "ừm" một tiếng: "Thấm vị đấy, ngon. Ngon hơn lần trước, có tiến bộ rồi." Cô còn cười đưa ngón tay cái lên khen, Hoắc Tân Thần lập tức nở nụ cười rạng rỡ: "Lần trước con gà già đó hầm chưa đủ lửa." Anh lại gắp thêm ớt xanh xào gan lợn: "Món này cũng ổn, em thử xem." Giang Đường Tri gật đầu khẽ: "Được, ăn xong gà rồi em sẽ ăn gan." Cô dùng đũa chung gắp cho anh một miếng thịt bò: "Anh cũng ăn đi, đừng chỉ lo chăm em." Nói rồi quay sang hai người vẫn đang nhìn cô: "Sao không ăn? Nhìn em thì không no được đâu. Sáng nay may có hai người giúp, không thì chỉ có hai tụi em chắc dọn tới chiều luôn."