Chương 173

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:12:53

Trước khi phỏng vấn, anh ta đã nghe nhiều tin đồn về cô, như cô là con gái thất lạc mười mấy năm của nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, từng lớn lên trong thôn núi, từng đối đầu cứng rắn với gián điệp và bọn buôn người trên tàu hỏa... Ban đầu anh ta nghĩ cô chỉ là một thiếu nữ yêu nước có ngoại hình ưa nhìn nhưng sau khi phỏng vấn mới phát hiện mình đã đánh giá sai hoàn toàn. Khả năng ngôn ngữ và kiến thức của cô, vượt xa sự tưởng tượng của anh. Trước khi rời đi, anh ta còn đặc biệt bắt tay cô, hy vọng cô nhất định thi đại học, và nếu chọn trường, hãy ưu tiên Tứ Cửu Thành. Câu nói này rất giống với lời giáo sư Lâm đã nói trước khi rời đi. Cô biết có rất nhiều trường đại học tốt ở Tứ Cửu Thành nhưng không ngờ họ lại tha thiết muốn cô đến đó học như vậy. Phỏng vấn kết thúc, Hoắc Tân Thần dẫn cô đến chào Tư lệnh Tào, lúc này ông đã nhận được tin từ vợ mình. Thế là ông hỏi Giang Đường Tri, tại sao lại liên tưởng đến gián điệp? Cô cũng không giấu, thẳng thắn nói ra suy luận của mình, khiến Tư lệnh Tào và Lữ trưởng Hạ cười tươi, còn vỗ vai Hoắc Tân Thần nói anh có phúc đấy, cưới được cô vợ giỏi quá trời. Thì ra, Tư lệnh Tào và mọi người đã nghi ngờ có gián điệp từ lúc chập tối. Họ âm thầm điều tra, không hề công khai, chỉ một vài người cốt cán mới biết. Mà Hoắc Tân Thần chính là một trong những người nắm rõ chuyện. Dĩ nhiên anh sẽ không nói với Giang Đường Tri nhưng khổ nỗi đầu óc cô phản ứng quá nhanh, chỉ nghe mấy câu từ vợ của Tư lệnh Tào mà đã phân tích ra gần như trọn vẹn những gì họ đang nắm trong tay. Hoắc Tân Thần kể với cô rằng trong nước có không ít gián điệp, đặc biệt từ sau cải cách mở cửa, bọn họ len lỏi đủ hình thức, phòng không xuể. Giang Đường Tri nghe xong cũng không quá bất ngờ, bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi, sau này khi đất nước mạnh lên, gián điệp và bọn bán nước sẽ còn nhiều hơn. Chỉ cần lợi ích đủ lớn, chuyện gì bọn chúng cũng dám làm. Sau bữa cơm tất niên rôm rả, đến lúc tan tiệc đã là tám rưỡi tối. Trong khu tập thể gia đình quân nhân vang lên tiếng pháo và pháo hoa nổ, xen lẫn tiếng lũ trẻ con nô đùa, náo nhiệt không thôi. Giang Đường Tri kéo tay Hoắc Tân Thần chạy về nhà, cô cũng muốn bắn pháo hoa! "Đoàng đoàng" Pháo hoa nở rộ trên nền trời đêm, thu hút ánh nhìn của bao người, tiếp theo là tiếng reo hò đầy phấn khích vang lên khắp nơi. Giang Đường Tri nhìn pháo hoa mình mua được mọi người yêu thích như thế, lập tức chỉ huy Hoắc Tân Thần tiếp tục bắn. Dưới bầu trời rực rỡ ánh sáng, Hoắc Tân Thần cầm máy ảnh chụp cho cô mấy tấm hình, còn nhờ người khác chụp giúp vài tấm ảnh chung. Mười hộp pháo hoa, đốt hết sạch trong đêm Giao thừa. Ngày kia họ sẽ về Tứ Cửu Thành, rồi sau đó cô sẽ bay thẳng đến Hồng Kông. Pháo hoa để lại cũng chẳng để làm gì, không bằng đốt hết, mà cư dân trong khu tập thể cũng rất thích xem. Về đến nhà, mũi Giang Đường Tri đã đỏ bừng vì lạnh, Hoắc Tân Thần xót xa ôm lấy cô, vùi cô vào lòng ngực ấm nóng. Dù trong nhà có điều hoà nhưng nhiệt độ ngoài trời vẫn quá thấp, Giang Đường Tri ngoan ngoãn nằm im trong lòng anh để sưởi ấm. Hoắc Tân Thần người lúc nào cũng nóng hổi như lò sưởi, chẳng bao lâu sau cô đã nóng đến mức mũi đổ mồ hôi. Cô đẩy anh ra, bắt đầu cởi áo khoác: "Nóng chết mất." Hoắc Tân Thần cũng cởi áo khoác, tiện tay treo cùng với áo cô, rồi đi rót nước nóng cho cô rửa tay: "Bảo bối, đừng cởi nhiều quá, dễ cảm lạnh đấy." Cô không nghe, chẳng những cởi áo khoác mà còn cởi luôn cả áo khoác dạ nhỏ bên ngoài, chỉ mặc mỗi áo len cổ lọ với lớp lót bên trong. Hoắc Tân Thần bó tay, đành chờ cô rửa tay xong rồi lấy thêm áo ba lỗ cho cô mặc vào.