Cô đã sai.
Cô cứ nghĩ tàn hồn của nguyên chủ còn vương lại trong thân thể, hoặc đã xuyên đến thế giới của cô, sống thay cô. Cô lại quên mất, nguyên chủ có thể đã trở thành cô hồn, hoặc đã xuống địa phủ từ lâu. Nếu cô chịu đốt vàng mã sớm hơn, có lẽ đã giúp cô ấy sớm hơn.
Gió ngừng thổi, Hoắc Tân Thần buông cô ra, thấy tóc tai và mặt mũi cô vẫn sạch sẽ, hai người mới cùng quay sang nhìn Giang Sâm. Thấy rõ dáng vẻ của anh, Giang Đường Tri bật cười.
Hoắc Tân Thần cũng khóe miệng co giật, cố nén cười bước tới phủi bụi than trên người anh: "Anh ba, sao nãy không né đi?"
Giang Sâm cười khổ hai tiếng, cúi đầu phủi tro trên tóc và mặt, rồi nói với Giang Đường Tri:
"Qua đây, chào hỏi Ngụy Lăng một tiếng."
Giang Đường Tri bước tới, đứng bên cạnh anh, cúi đầu trước đống tro tàn: "Chào anh Ngụy, em là Giang Đường Tri. Chuyện của anh, ba em đã kể hết cho em nghe rồi. Anh yên tâm những gì anh từng chịu đựng những kẻ từng bắt nạt anh, bọn em nhất định sẽ đòi lại công bằng cho anh.
Từ nay về sau, vào tiết Thanh minh, Đông chí hay những dịp tương tự, bọn em sẽ đốt giấy tiền cho anh, để anh ở bên kia sống tốt hơn chút.
À đúng rồi, nếu anh có gặp Giang Hạ Vân, làm phiền anh chăm sóc cô ấy giúp em nhé. Cô ấy cũng giống anh, vốn là tiểu thư nhà giàu, vậy mà số phận trêu ngươi. Cô ấy rất tốt, biết võ, gan lớn, chuột gián rắn gì cũng không sợ. Còn anh đầu óc nhanh nhạy nhưng sức khỏe kém, hai người hỗ trợ nhau sẽ không bị bắt nạt đâu. Nếu thiếu tiền tiêu, nhớ báo mộng cho em, em đốt thêm cho."
Hôm nay Giang Đường Tri nói nhiều lạ thường, như thể chắc chắn hai linh hồn kia đang nghe, cô cố gắng nói hết những điều quan trọng. Khi họ quay về khu nhà công vụ, vệ sĩ báo với Hoắc Tân Thần rằng anh Phí gọi điện, nói sẽ đến Nam Thành vào khoảng năm giờ chiều, Phí Hoằng Văn đến rồi.
Giang Sâm biết người này. Họ Phí ở Hồng Kông nổi tiếng đến mức ai cũng biết, đến cả gia chủ nhà họ Ngụy gặp anh ta cũng phải cúi đầu nhường nhịn.
Về đến nhà, anh ấy kéo Giang Đường Tri lại: "Lúc đi đón anh ta, anh cũng muốn đi cùng."
Giang Đường Tri nhìn chân anh ấy: "Nhưng chân anh vẫn chưa lành hẳn, đi lại có tiện không?"
"Anh chắc chắn muốn đi." Anh ấy kể, hồi trước từng gặp Phí Hoằng Văn vài lần trong yến tiệc nhưng chưa có cơ hội bắt chuyện. Việc anh ấy được vào yến tiệc khi ấy đã là ngoại lệ, muốn tiếp cận người như Phí Hoằng Văn, anh ấy lúc đó chưa đủ tư cách.
Hơn nữa, khi đó toàn bộ tâm trí anh ấy đều đặt vào việc tìm Giang Đường Tri. Cộng thêm thể trạng yếu, hay ngất xỉu, thời gian tỉnh táo thì ở nhà, còn lại đều nằm trong bệnh viện.
Anh ấy nói: "Tối qua anh thức suốt đêm đọc báo, tất cả những gì em làm ở Hồng Kông, anh đều đã xem hết. Kế hoạch của em rất tốt. Nếu triển khai được thì tốc độ phát triển trong nước có thể tăng trước ít nhất mười đến hai mươi năm.
Còn nhà họ Phí, chính là mắc xích quan trọng nhất. Nếu có nhà họ Phí đi đầu hợp tác, sẽ thu hút được nhiều nhà đầu tư khác. Thương nhân trong nước cũng sẽ nhanh chóng trỗi dậy.
Anh không biết chúng ta sẽ ở lại đây bao lâu nhưng trước khi mọi thứ rõ ràng, chúng ta phải chuẩn bị tinh thần ở lại lâu dài. Chuyến tàu đầu tiên cho sự trỗi dậy trong nước, chúng ta nhất định phải bắt kịp."
Ga Nam Thành.
Khi Hoắc Tân Thần và mọi người tới ga, họ bất ngờ gặp Tôn Hạo Sơ và phó thị trưởng.
Thấy Hoắc Tân Thần, hai người lập tức chủ động tới chào hỏi. Phó thị trưởng cười: "Phó sư trưởng Hoắc cũng đích thân đến đón anh Phí à?"
"Các anh cũng vậy sao?"
Phó thị trưởng gật đầu cười: "Người quan trọng như vậy, chịu đến Nam Thành khảo sát và đầu tư bất động sản, chúng tôi phải tận tình tiếp đãi rồi."
Nói rồi ông nhìn sang Giang Sâm, người này là mặt lạ nhưng khí chất xuất chúng, đứng cạnh Hoắc Tân Thần lại không hề lu mờ, khiến ông không khỏi tò mò về thân phận.