Hoắc Tân Duệ đảo mắt, rồi híp mắt nhìn anh trai: "Nếu anh hỏi vậy... thì đúng là giống một người."
"Ai?"
"Bà nội Giang."
Hoắc Tân Diễn nhíu mày: "Bà nội Giang?"
Hoắc Tân Duệ gật đầu: "Ừ, đúng là bà nội Giang. Giang Thiên Thiên có môi dưới dày, môi trên mỏng, bà nội Giang hồi trẻ cũng có kiểu miệng đó. Em từng thấy tấm ảnh chụp tập thể duy nhất hồi xưa ở chỗ bà, bà nội Giang người nhỏ nhắn, miệng hơi nhô ra, nên em nhớ rõ lắm. À mà bác Giang cũng có kiểu môi giống thế nhưng môi dưới không dày bằng."
Hoắc Tân Duệ đột ngột dừng lại, gãi tai suy nghĩ: "Không đúng, không đúng không đúng."
Hoắc Tân Diễn: "Cái gì không đúng?" Anh ấy chưa từng thấy tấm ảnh đó, phần lớn thời gian đều ở trường hoặc trong quân đội, đâu có như Hoắc Tân Duệ suốt ngày chạy về nhà ông nội.
Hoắc Tân Duệ cúi đầu trầm ngâm, không trả lời. Một lúc lâu sau, cậu bỗng ngẩng đầu nhìn anh trai: "Anh, thân phận của Giang Thiên Thiên rất đáng nghi."
Hoắc Tân Diễn đặt tờ báo xuống, ra hiệu cho cậu nói tiếp.
Hoắc Tân Duệ hắng giọng, nghiêm túc nói: "Lúc nhỏ em từng nghe bà nội nói, Giang Thiên Thiên được đưa về nhà rất kỳ lạ, cụ thể kỳ lạ thế nào thì bà không nói rõ. Bà từng nhiều lần dặn em, bảo hai anh em mình hạn chế tiếp xúc với cô ấy, đừng để bị dính vào chuyện của người khác."
Thấy anh nói chẳng đầu chẳng cuối, Hoắc Tân Diễn đứng dậy: "Anh đi tìm bà hỏi cho rõ."
Hoắc Tân Duệ gọi anh lại: "Bà không có nhà, đang lên chùa rồi. Nói là đi cầu phúc cho anh và chị dâu. Bà đi từ ba hôm trước, đến Giao thừa mới về."
Hoắc Tân Diễn đành ngồi xuống lại, hỏi em trai: "Bà còn nói gì nữa không, kể anh nghe."
Hoắc Tân Duệ bật cười: "Còn nhiều lắm, bà nói với em bao nhiêu chuyện, nói ba ngày ba đêm cũng không hết."
Bà rất thích nói chuyện với mấy đứa cháu trong nhà, kể chuyện ngày xưa. Trong đám cháu họ Hoắc, chỉ có duy nhất một đứa là con gái nhưng cô ấy suốt ngày vùi đầu vào nghiên cứu, quanh năm trong viện không ra.
Hoắc Tân Thần và Hoắc Tân Diễn thì ở quân đội, ít khi về nhà, mà hai người lại lạnh lùng, bà chẳng buồn trò chuyện với họ.
Hoắc Tân Duệ tuy ngoài mặt là thanh niên lạnh lùng nhưng lại được bà yêu quý. Cậu là người biết lắng nghe, thi thoảng còn hỏi ngược lại hoặc chọc cho bà cười, nên bà rất thích nói chuyện với cậu.
Cậu thu lại nụ cười, nói: "Anh, em không biết ở Nam Thành anh đã trải qua chuyện gì nhưng nếu đã nghi ngờ thân phận của Giang Thiên Thiên thì em sẽ kể hết những gì em biết cho anh.
Trước đây Giang Quán Sâm từng nói với em lúc say rượu, bảo hồi nhỏ rất ghét Giang Thiên Thiên nhưng vì bác Giang và bà nội cứ nói là do cậu ấy làm lạc mất em gái, phải coi Giang Thiên Thiên như em ruột mà yêu thương để chuộc lỗi.
Giang Quán Sâm còn nói hồi nhỏ Giang Thiên Thiên cực kỳ ngu ngốc, học cái gì cũng chậm. Người khác học một hai lần là xong, cô ấy phải dạy hơn chục lần mới hiểu. Còn nói cô ấy lúc nhỏ xấu kinh khủng, đen nhẻm như con vịt xấu xí, chẳng hợp với nhà họ Giang chút nào.
Nhưng lạ là bà nội lại cực kỳ thích cô ấy, bác Giang cũng vậy, suốt ngày bồi bổ đủ thứ. Nuôi mấy năm, đúng là lớn lên cũng khác, da dẻ trắng hơn, ngũ quan cũng nở ra, cuối cùng nhìn cũng dễ coi một chút."
Cậu hừ lạnh: "Lúc trước không để ý, giờ nhớ lại thấy đúng là có vấn đề. Mẹ với bà nội từng nói, bà nội đối xử với chị dâu rất bình thường, ai cũng tưởng bà trọng nam khinh nữ. Nhưng với Giang Thiên Thiên thì lại đặc biệt tốt, còn hơn cả cháu ruột, đồ ngon đồ bổ gì cũng để phần cô ấy, tiền lì xì Tết cũng cho nhiều hơn người khác.
Chị dâu đi lạc bao nhiêu năm, ngay cả mấy người trong khu viện còn thỉnh thoảng nhắc đến nhưng em chưa từng nghe ai bảo bà nội từng nói gì về chị dâu. Tất nhiên, cũng có thể bà chỉ nói riêng, người ngoài không biết. Nhưng không quan trọng, quan trọng là: nếu anh và bà nội đều nghi ngờ thân phận của Giang Thiên Thiên thì chuyện này đúng là thú vị đấy."