Chương 72

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:43:55

Hoắc Tân Diễn là ai thì liên quan gì tới cô? Trong hai thế giới, người duy nhất khiến tim cô rung động, chỉ có Hoắc Tân Thần. Đã gặp được thì tại sao không dám thử? Anh không có cảm giác an toàn thì cô cho anh cảm giác ấy là được. Chẳng phải chỉ là đi đăng ký kết hôn sao, đi thôi. Không hợp thì ly hôn, có gì to tát? Nếu anh dám phản bội cô, hoặc thay lòng đổi dạ, cô không thiếu cách trị anh. Còn cái gọi là nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, dường như cũng chẳng đáng để cô từ bỏ cuộc sống hiện tại mà tìm về. Nếu họ đã yêu thương cô con gái nuôi đến vậy thì cứ để họ đoàn tụ yên ổn đi. Giang Đường Tri cô, không cần họ. Cô có bố mẹ yêu thương cô thật lòng, cô không thiếu tình yêu. Không có nhà họ Giang chống lưng, cô cũng chẳng sao cả vì cô chính là điểm tựa lớn nhất của bản thân. Còn những gì thuộc về nguyên chủ cô nhất định sẽ giành lại hết. Trên đường đến Cục Dân chính, Hoắc Tân Thần để ý dọc hai bên phố, cách cục chưa đến một cây số có một tiệm hoa. Chủng loại trong tiệm không nhiều nhưng loại hoa anh cần hoa hồng thì có. Một bông hồng giá một đồng, anh mua chín bông, thêm tiền gói hoa, chủ tiệm lấy tổng cộng mười đồng. Gặp được khách sộp như vậy, chủ tiệm hào phóng tặng thêm ít hoa baby trắng để bó cùng. Nhẫn cưới thì anh định sau khi lấy giấy kết hôn sẽ dẫn cô đi mua, sau đó tiếp tục mua tám món lễ vật cưới. Khi anh xuất hiện trước cửa Cục Dân chính với bó hoa hồng trong tay, lập tức khiến đám đôi trẻ đang xếp hàng chờ mở cửa đồng loạt trầm trồ. Giọng các cô gái vang lên đầy cảm thán: "Trời ơi, lãng mạn quá! Hoa hồng kìa! Ghen tị với vợ anh ấy ghê." "Trời má, hoa hồng đó là hàng xa xỉ đó. Một bó thế này bằng cả tháng lương của người thường rồi!" "Đẹp thật đấy... mà đời này mình chưa từng được tặng hoa." Các chàng trai thì: "Anh em ơi, chơi thế này là cắt đường sống tụi mình rồi." "Hứ, màu mè quá, không bằng dẫn đi ăn bữa ra trò." "Tốn tiền vô ích, chẳng thực tế tí nào." "Đúng là giàu rửng mỡ, còn đi mua hoa, tsk." Duy có một cậu thanh niên quay sang bạn gái, nhẹ nhàng nói: "Đừng ghen tị, chờ tụi mình tổ chức đám cưới, anh sẽ mua bó to hơn thế. Sau này anh kiếm được tiền, nhất định cũng sẽ tặng hoa cho em." Những lời này không hề được nói khẽ, nên Hoắc Tân Thần và Giang Đường Tri đều nghe thấy rõ. Hoắc Tân Thần đưa hoa cho cô, khẽ hỏi: "Em thấy có phô trương quá không?" Giang Đường Tri nhận hoa, tiến lại gần anh, hỏi ngược lại: "Lúc tặng em hoa, điều đầu tiên anh nghĩ là gì?" "Muốn em vui." Giang Đường Tri gật đầu: "Ừ, em rất vui. Anh đạt được mục đích rồi, anh vui không?" Hoắc Tân Thần nhẹ giọng: "Rất vui." Cô khẽ đưa ngón trỏ lướt qua xương quai hàm của anh, thấy cơ thể anh căng lên, cô cười khẽ: "Thế là đủ rồi." Những lời chưa nói ra, Hoắc Tân Thần lại hiểu ngay. Ánh mắt anh nhìn cô càng thêm dịu dàng, chan chứa yêu thương. Anh nhận ra, việc yêu cô không hề là điều vô lý. Trước khi gặp cô, anh luôn là kiểu người không quan tâm đến ánh mắt người khác, chỉ làm theo nguyên tắc của mình. Niềm tin của anh rất mạnh mẽ, có chính kiến, không dễ bị tác động. Chỉ cần phân tích xong, thấy là đúng, anh sẽ kiên quyết làm đến cùng. Ai cản đường, anh đều mặc kệ. Nhưng riêng với Giang Đường Tri, anh lại hết lần này đến lần khác phá vỡ nguyên tắc của chính mình và cam tâm tình nguyện làm thế. Anh cũng hiểu, Giang Đường Tri vốn chẳng để tâm đến ánh mắt người đời từ chuyện cô vạch trần bọn buôn người trên tàu, đến việc chủ động tìm anh để báo cáo vụ gián điệp, đã nói lên tất cả. Sau này ở bên nhau, anh càng chắc chắn: họ là người cùng một kiểu mới có thể đồng cảm, thấu hiểu và thu hút nhau như vậy. Quá trình đăng ký kết hôn diễn ra vô cùng thuận lợi. Mua nhẫn cưới cũng vậy.