Chương 238

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:29:18

Trời đã tối hẳn, gió lạnh ùa về, buốt tận xương. Trong viện trừ mấy đứa nhỏ thi thoảng ra chơi, chẳng mấy ai còn ra ngoài dạo. Hoắc Tân Thần dẫn Giang Đường Tri tới sân vận động rộng lớn, nói: "Khởi động trước đã." Anh kéo cô làm mấy động tác: lúc thì squat, lúc thì nâng cao đùi. Giang Đường Tri theo sát từng động tác. Khởi động xong, thân thể đã ấm lên. Hai người cởi áo khoác, đưa cho Hoắc Tân Duệ cầm, rồi anh nói với cô: "Dùng chiêu mạnh nhất đánh anh đi." Giang Đường Tri cười: "Ồ, vậy anh cẩn thận nhé." Nói rồi cô chắp tay cúi người, giây tiếp theo liền tung chiêu. Góc ra đòn vô cùng hiểm hóc, nhìn như nhắm vào mặt nhưng thực chất là chiêu giả mục tiêu thật sự là... chỗ hiểm phía dưới. Tốc độ của cô cực nhanh nhưng Hoắc Tân Thần còn nhanh hơn. Anh nhìn thấu ý đồ ngay lập tức, một tay chặn đòn đánh lạc hướng, tay kia ra đòn nhắm vào vai cô. Giang Đường Tri thấy anh không nương tay nhưng cũng không đánh thật, cảm thấy hài lòng. Cô tránh chiêu, đồng thời phản công. Giang Quán Sâm đứng cạnh Hoắc Tân Duệ, nhìn hai bóng người lao qua lao lại, sững sờ nuốt nước bọt, giọng run run: "Em gái anh... lợi hại thật đấy." Anh ta mừng thầm vì lúc nãy cô còn nhẹ tay. Đối thủ là Hoắc Tân Thần mà cô còn đấu ngang cơ được như vậy, cô còn là người thường không đây? Chẳng bao lâu sau, Giang Đường Tri bị Hoắc Tân Thần quật ngã nhưng trước khi chạm đất đã được anh ôm lấy. Anh cúi đầu nhìn cô trong lòng, ánh mắt nóng rực đến nỗi khiến mặt Giang Đường Tri đỏ bừng: "Anh nhìn gì thế? Đỡ em dậy đi." Cô âm thầm tặc lưỡi trong bụng Hoắc nhà cô đúng là siêu phàm, dù có nhường mình, cô cũng chẳng chiếm được chút lợi nào. Không hổ là quân nhân dày dạn chiến trận, mạnh mẽ đến đáng nể. Thấy anh cứ nhìn mình đắm đuối, cô bặm môi, giơ tay véo sống mũi cao của anh: "Đoàn trưởng Hoắc, đỡ em dậy cái nào." Chán thật, cô muốn đấu nghiêm túc, sao lại biến thành màn tán tỉnh thế này? Thế này là bình thường sao? Có hợp lý không? Hoắc Tân Thần ôm cô đứng thẳng dậy, ánh mắt đầy yêu thương nhìn cô: "Bà xã à, em đúng là khiến anh bất ngờ quá lớn. Trước kia Hạ Tử Dương cứ khen mãi, anh còn tưởng em biết vài chiêu cho vui, không ngờ lại mạnh thế này." Giang Đường Tri ngẩng đầu nhìn anh: "Vậy giờ anh yên tâm chưa?" Hoắc Tân Thần không nói yên tâm, cũng không nói không yên tâm. Vì anh hiểu, muốn hại một người đâu cần phải đánh đấm, cách để giết một người còn nhiều lắm. Nhưng anh cũng biết, vợ anh chưa tung hết sức, và cô còn có nhiều cách bảo vệ bản thân khác. "Anh sẽ cho người đi cùng em." Nói xong kéo cô tới chỗ Hoắc Tân Duệ, lấy áo khoác mặc lại cho cô, rồi khoác áo mình vào. Sau đó quay sang Giang Quán Sâm: "Những gì thấy đêm nay, quên hết đi." Bị khí thế sắc bén của anh làm cho khiếp vía, Giang Quán Sâm vội gật đầu: "Tất nhiên." Hoắc Tân Thần nhìn sang Hoắc Tân Duệ, thấy cậu mắt sáng lấp lánh nhìn Giang Đường Tri, anh nói: "Thần tượng của cậu còn mạnh hơn cả cậu, cậu không có gì muốn thể hiện à?" Hoắc Tân Duệ đang cười toe toét, nghe câu này lập tức ngậm miệng, mặt mũi bí xị: "Mai em sẽ vô doanh trại luôn." Ngày mười ba tháng Giêng, hộ chiếu của Giang Đường Tri cuối cùng cũng làm xong. Cô bàn với mẹ nuôi, mười sáu sẽ lên đường đến Hồng Kông. Lịch trình vừa chốt xong, cả đại viện đã lan truyền chuyện cô sắp rời đi. Từ mấy hôm trước, Tống Liễu Huyên và Hoắc Thanh Mạt cứ vây lấy cô không rời, khiến cô chẳng có thời gian làm gì khác. Cả ông nội Hoắc nữa, ngày nào cũng gọi cô về nhà cũ ăn cơm, ngồi trò chuyện với ông bà. Còn Hoắc Tân Thần, ngày thứ hai sau lễ về nhà gái, đã rời khỏi Tứ Cửu Thành vì đợt bão tuyết ở miền Bắc đi cứu trợ. Anh đi được hai ngày, vẫn chưa có tin tức gì, không biết tình hình ra sao. Chín giờ tối. Cô đứng trước cửa nhà họ Giang, lần đầu tiên chủ động gõ cửa. Người mở cửa là bà Uông đã mấy ngày không gặp. Thấy Giang Đường Tri, bà không hề tỏ vẻ ngạc nhiên dù sao cũng là bà chủ động hẹn cô tối nay đến.