Chương 168

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:11:35

Anh ta biết mình không nên để ý cô quá nhiều, thế nhưng lúc tàn tiệc, lại nghe người khác xì xào: buổi diễn hôm nay, đàn violin của Giang Đường Tri chỉ có ba dây. Ba dây? Lúc ấy anh ta ngỡ ngàng ba dây mà chơi ra được hiệu quả của bốn dây? Anh ta lập tức hỏi thành viên trong dàn hợp xướng, người đó xác nhận chắc nịch: lúc ấy vợ đoàn trưởng Hoắc đúng là chỉ dùng ba dây để biểu diễn, mà cô còn là người lên thay phút chót, chỉ luyện đúng hai lần rồi lên sân khấu. Người nói chuyện khi ấy, trên mặt đầy vẻ tự hào. Nghe xong, anh ta vô thức tìm kiếm bóng dáng cô. Phát hiện cô đã tới hậu trường, còn anh thì đã ở đó từ trước. Vì không muốn để cô phát hiện, anh ta lén trốn trong góc tối. Anh ta biết làm vậy là sai nhưng không kìm được muốn nhìn cô thêm một chút. Nếu như cô chưa kết hôn, anh ta nhất định sẽ chủ động tới bắt chuyện. Nhìn theo bóng lưng cô rời đi, anh ta lại lẩm bẩm một tiếng: Tiếc quá. Trên đường về khu đại viện, có rất nhiều người chào hỏi vợ chồng Hoắc Tân Thần, ai cũng mỉm cười chúc Tết, rồi rảo bước quay về nhà mình. Hoắc Tân Thần nắm tay Giang Đường Tri nhét vào túi áo khoác của mình, cùng cô tản bộ trong khu nhà công vụ. Về chuyện Vương Sơ Nhược tìm gặp cô, cô đã kể cho anh nghe. Cô hỏi anh: "Nếu em thực sự không phải là Giang Đường Tri, anh sẽ làm sao?" Hoắc Tân Thần nhìn cô: "Không sao cả, anh chỉ biết người anh yêu là em bây giờ, vậy là đủ." Anh rất muốn nói với cô, thật ra anh đã sớm biết cô không phải Giang Đường Tri thật sự, người khiến anh vừa gặp đã rung động... chính là cô. Những lời này anh chưa thể nói ra được, cần đợi đến thời điểm thích hợp. Anh ngập ngừng hỏi: "Em thật sự đã làm bạn với Tống Liễu Huyên rồi à?" "Đúng vậy, em còn mời cô ấy mùng tám tới uống rượu mừng của tụi mình nữa." Anh lại hỏi: "Em không thấy ngại à? Trước đây cô ấy theo đuổi anh cũng dữ lắm." Anh hy vọng cô có bạn bè ở đây, cũng mong Tống Liễu Huyên chơi với cô là vì tình bạn thật sự, chứ không có động cơ nào khác. Giang Đường Tri hỏi ngược lại: "Thế còn anh? Từng rung động với cô ấy chưa? Có từng dao động chút nào không?" Hoắc Tân Thần chắc chắn trả lời: "Không. Chỉ cảm thấy họ khiến anh thấy phiền thôi. Em yêu, trong lòng anh rất mâu thuẫn vừa muốn em ghen, muốn em khó chịu vì Tống Liễu Huyên từng thích anh. Nhưng lại không muốn em hiểu lầm, không muốn vì cô ấy từng thích anh mà em vướng bận, lại càng không muốn em vì chuyện đó mà mất hứng kết bạn." Giang Đường Tri dừng lại, xoay người, hai tay nâng mặt anh, hôn nhẹ lên khóe môi rồi dịu dàng nói: "Đoàn trưởng Hoắc của chúng ta hình như hơi thiếu tự tin nhỉ? Có phải em cho anh chưa đủ cảm giác an toàn không?" Hoắc Tân Thần siết eo cô kéo vào lòng, cúi đầu thì thầm bên tai: "Không, em cho anh quá đủ cảm giác an toàn rồi. Chỉ là mỗi khi đối diện với em, anh lại cảm thấy mình không đủ tự tin." Cô đâu biết cô rực rỡ đến nhường nào. Hôm nay lúc cô ngồi dưới khán đài, lúc cô đứng trên sân khấu biểu diễn, biết bao ánh mắt nóng bỏng đã dõi theo cô. Anh dám chắc, nếu không có anh ở đó, chắc chắn đã có rất nhiều người tới bắt chuyện với cô rồi. "Khụ khụ." "Ây da, bọn em không thấy gì hết đâu nhé." "Ui chao, tình cảm của đoàn trưởng Hoắc tốt ghê á, ngưỡng mộ ghê." Một nhóm binh sĩ đi ngang qua, cười hì hì trêu chọc, còn làm bộ bịt mắt nhưng kẽ tay lại mở toang. Giang Đường Tri không hề thấy xấu hổ, còn vẫy tay chào bọn họ. Nhưng người đàn ông bên cạnh thì hơi ghen rồi. Anh lập tức kéo áo khoác quấn chặt lấy cô, ôm cô thật chặt rồi ghen tuông nói: "Đừng cười với họ, cười với mình anh thôi." Giang Đường Tri cười khúc khích: "Thì ra đoàn trưởng Hoắc cũng bá đạo ghê nha." Anh giả vờ nghiêm túc nhìn cô: "Đúng đấy, anh chính là kiểu bá đạo đấy, sợ chưa?"