Báo viết rằng, Giang Đường Tri đã cứu con nhà họ Phí, được nhận làm con nuôi, rồi gặp anh họ của Hoắc Tân Diễn. Thế là họ đến với nhau?
Nếu vậy thì cô chưa chắc đã trọng sinh. Nếu trọng sinh thì thể nào cũng tìm cách quay về nhà họ Giang trước tiên.
Cô ta bỗng thấy phấn khích. Tuy Giang Đường Tri không bị giam ở quê như kế hoạch ban đầu nhưng nếu cô đã thành vợ người ta ở Nam Thành thì Hoắc Tân Diễn chẳng còn cửa nào nữa! Đến khi ấy, không cần cô ra tay thêm gì, Hoắc Tân Diễn cũng sẽ chỉ còn một lựa chọn là cô.
Nghĩ tới đây, cô ta phấn khởi nhảy cẫng lên giữa phòng.
"Chuyện gì mà vui thế?"
Giang Quán Sâm anh ba chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở cửa phòng, khoanh tay dựa vào khung cửa, cười nhìn cô ta.
Giang Thiên Thiên giật mình, sắc mặt trắng bệch, dậm chân giận dỗi: "Anh ba, anh định dọa chết em à?"
Giang Quán Sâm bước vào, ánh mắt lướt qua tờ báo trong tay cô ta, giơ tay giật lấy: "Dọa chết em? Em làm gì chột dạ à?"
Giang Thiên Thiên hơi bối rối, níu tay anh làm nũng: "Đừng đổ thừa nha, rõ ràng là tại anh đi không gây tiếng động."
Giang Quán Sâm xem qua nội dung tờ báo, thấy phần tin về Giang Đường Tri thì nhíu mày chuyện này anh ta đã biết từ hai hôm trước.
Anh ta hỏi: "Nãy em xem cái gì mà vui vậy?"
Giang Thiên Thiên chỉ vào tin về Giang Đường Tri: "Xem cô ta ấy, số cô ta đúng là đỏ thật."
Trên báo không có ảnh Giang Đường Tri, chỉ có một tấm ảnh đen trắng chụp toa tàu, nên ngoài cái tên ra thì chẳng ai biết mặt mũi cô ra sao.
Giang Quán Sâm tặc lưỡi: "Cô ta đúng là may mắn, nếu không chắc giờ đã chết rồi. Anh cảnh cáo em, Thiên Thiên, đừng có bắt chước người ta, đừng vì cứu ai đó mà tự đẩy mình vào nguy hiểm."
"Trên báo ghi rõ, đối phương có súng, lại trong không gian hẹp như toa tàu. Cô ta không sao, anh nghĩ là cả đời này vận may của cô ta đã dùng hết vào lần đó rồi."
Thấy anh ba chẳng mấy coi trọng Giang Đường Tri, Giang Thiên Thiên tỏ ra ngoan ngoãn: "Em biết rồi mà, em quý cái mạng em lắm. À, mà ba à, anh lên phòng em có chuyện gì thế?"
"À đúng rồi, Tân Diễn đang ở dưới nhà, em không định xuống gặp à?"
Mắt cô sáng rực lên: "Anh Tân Diễn tới thật à? Sao anh không nói sớm!" Nói xong thì buông tay anh, chạy thẳng ra ngoài.
Giang Quán Sâm thong thả theo sau, lẩm bẩm đầy ghen tị: "Con gái lớn rồi không giữ được, có anh Tân Diễn rồi là chẳng cần anh ba nữa."
Giang Thiên Thiên quay đầu lè lưỡi trêu: "Khác nhau chứ bộ!"
Cô ta chạy nhanh xuống phòng khách, vừa thấy Hoắc Tân Diễn cao lớn, mặc quân phục, gương mặt sắc lạnh như cắt, tim cô lại loạn nhịp.
"Anh Tân Diễn ơi." Cô ta vui vẻ chạy đến định khoác tay anh nhưng Hoắc Tân Diễn lạnh nhạt né tránh.
Ánh mắt và giọng nói anh đều xa cách, thậm chí chẳng buồn nhìn cô ta, chỉ nói với Giang Quán Lâm: "Đợi anh cả về rồi gặp sau, giờ tôi về trước."
Thấy anh ta định đi, lại nhìn ánh mắt cầu cứu của em gái, Giang Quán Lâm đành lên tiếng giữ lại: "Khó lắm mới về được một chuyến, sao đi gấp thế?"
Giang Thiên Thiên lại tiến gần Hoắc Tân Diễn nhưng vừa đưa tay ra, đã bị anh lạnh lùng cảnh cáo: "Giang Thiên Thiên, tôi nhớ không nhầm là đã nhắc em nhiều lần rồi tôi không thích bị người khác giới chạm vào."
"Còn nữa, không được tự tiện tiến gần tôi, nếu không muốn bị thương do phản xạ tự vệ thì làm ơn biết điều."
Giang Thiên Thiên đứng sững, cắn môi, đôi mắt ngập ngừng tủi thân: "Anh Tân Diễn, sao anh lại ghét em như vậy? Em đã làm gì sai chứ?"
Cô ta cũng là con gái nhà họ Giang, sao anh ấy lại chẳng buồn liếc cô ta lấy một cái?
Hoắc Tân Diễn chẳng buồn đáp, nhìn hai anh em nhà họ Giang, nói: "Gặp sau nhé, tối rồi."
Nói xong anh ấy xoay người bỏ đi, chẳng buồn quan tâm nét mặt của ba người còn lại.