Sao bọn họ có thể nhìn anh ta như thế được?
Hoắc Tân Thần lạnh giọng phản bác: "Anh là anh trai cô ấy, đi tìm em gái mình chẳng phải là điều nên làm à? Đừng quên, nếu lúc nhỏ mấy người trông cô ấy cẩn thận hơn thì cô ấy đâu bị bắt cóc? Còn nữa, nói là có thành ý, vậy sao anh không nói cho cô ấy biết chuyện của Giang Thiên Thiên? Là không dám hay là chột dạ?"
Vừa nhắc đến Giang Thiên Thiên, Giang Quán Mặc lập tức á khẩu. Anh ta chỉ sợ em gái suy nghĩ nhiều mà thôi...
Giang Đường Tri thấy phản ứng đó, trong lòng chỉ thêm xót xa cho nguyên chủ. Nếu bị nhà họ Giang đưa về, với tính cách và tình trạng bệnh tật khi ấy, cô ấy nhất định sẽ chịu nhiều oan ức nhưng lại chọn cách nhẫn nhịn.
Cô nhìn Giang Quán Mặc, buông một câu lạnh lùng: "Tôi không đặt nhiều kỳ vọng vào việc trở về nhà họ Giang. Bởi vì từ khoảnh khắc tôi bị lạc mất, số phận chúng ta đã thay đổi rồi. Có thể anh không biết em gái anh đã chết rồi. Khi cả nhà anh đang sum vầy hạnh phúc thì cô ấy vì không chịu nổi những lời đồn thổi dơ bẩn mà nghĩ quẩn, kết thúc cuộc đời mình."
Ba người đàn ông đều sững sờ nhìn cô. Trong đầu Hoắc Tân Thần chỉ hiện lên một suy nghĩ: cô lại nói như không có gì là Giang Hạ Vân đã chết? Có phải cô đang gián tiếp thừa nhận rằng cô không phải Giang Hạ Vân, mà là Giang Đường Tri đến từ một thế giới khác?
Hoắc Tân Diễn lại nghĩ, một cô gái bị bắt đi suốt mười bảy năm, lại xinh đẹp đến thế, chắc chắn đã phải đối mặt với không ít ánh mắt đầy dục vọng. Môi trường đó chẳng khác gì địa ngục. Những năm ấy, cô đã tuyệt vọng đến nhường nào, chỉ mình cô biết.
Bị bắt đi nhiều năm như vậy, xác suất được người thân tìm lại gần như bằng không. Giờ được tìm thấy, chẳng phải là một lần "sống lại" sao? Giang Quán Mặc ngơ ngác nhìn Giang Đường Tri cô nói mình từng chết, rằng khi cả nhà đang vui vẻ, cô thì bị bắt nạt đến mức tìm đường chết.
Vậy cô gái trước mặt anh ta, thực sự đã từng đi qua ranh giới sinh tử?
Một người bị ép đến mức tự tử, không cần tưởng tượng cũng biết, môi trường sống trước kia tồi tệ đến mức nào và chuyện đó, đám trưởng thôn sẽ chẳng bao giờ kể với anh ta.
Nghĩ đến việc chính mình còn đang giấu chuyện của Giang Thiên Thiên, còn cân nhắc xem sau khi đưa em gái về thì làm sao để giảm thiểu tổn thương cho Thiên Thiên...
Anh ta thấy mình thật đáng chết. Giang Đường Tri biết họ không tin mình vì chuyện nguyên chủ từng chết, chỉ mình cô biết mà thôi.
Cô nói tiếp, giọng thản nhiên: "Cho dù kết quả xét nghiệm xác nhận chúng ta là người một nhà, tôi vẫn là tôi, không phải người nhà mấy người. Đừng dùng huyết thống để ép tôi nghe lời, chỉ vì có chút liên hệ máu mủ mà lên mặt với tôi. Nói trắng ra chúng ta vẫn là người xa lạ, không ai có tư cách chỉ trỏ vào cuộc sống của tôi.
Về phần cô Giang Thiên Thiên gì đó, tôi không quan tâm nhưng cũng đừng để cô ta xuất hiện trước mặt tôi. Tôi không tò mò việc mấy người đã dồn hết tình thương cho cô ta, càng chẳng có hứng thú tìm hiểu làm sao mấy người quên luôn cả con ruột của mình."
Rồi quay sang Hoắc Tân Thần: "Em mệt rồi, anh cứ tiếp khách, nhớ nói họ giữ trật tự một chút."
Cô quay về phòng, bật đèn bàn, tiếp tục đọc báo. Phòng khách trở nên yên tĩnh. Ít nhất trong nửa tiếng cô ở trong phòng, không có tiếng động gì lớn. Giang Quán Mặc về nhà khách. Sau cuộc trò chuyện ấy, anh ta vừa xấu hổ vừa ân hận, cũng nhận ra chính mình vô tình lại làm tổn thương em gái lần nữa.
Vốn định bù đắp, rốt cuộc lại thành làm hỏng hết. Hoắc Tân Diễn thì vẫn ở lại. Tối hôm đó, cậu "mượn cớ" kéo Hoắc Tân Thần sang phòng khách để ngủ, nói là có chuyện muốn bàn.
Hôm sau, Giang Quán Mặc không đến khu nhà gia đình, mãi đến ngày lấy kết quả xét nghiệm mới xuất hiện. Anh tat rông có vẻ khá mệt, sắc mặt cũng kém. Nhưng hôm nay, vì là ngày nhận lại người thân, anh ta vẫn cạo râu, là áo, chải tóc gọn gàng mong để lại ấn tượng tốt.