Tôi cứ tưởng cô ấy tới tiệm áo cưới trước, vội vàng chạy sang, ai ngờ người ta bảo cô ấy chưa từng đến. Cậu biết tôi lúc đó lo lắng thế nào không? Tôi sợ cô ấy gặp tai nạn, bị kẻ xấu chặn đường. Là Tống Liễu Huyên gọi điện tới khu tôi ở, nhờ người nhắn tôi lập tức đến tìm cô ấy ở khu cậu."
Hoắc Tân Thần ngạc nhiên: "Tống Liễu Huyên thấy cô ấy với bạn trai cũ?"
Lục Dực nhấp ngụm rượu, cười nhẹ: "Ừ, là cô ấy thấy. Sợ ảnh hưởng danh tiếng hai bên nên mới nhờ người nhắn tôi đi tìm. Nực cười nhất là, đến cả người ngoài cũng biết vào thời điểm nhạy cảm như này, ở cùng người khác giới sẽ gây dị nghị đều tìm cách giúp tôi che đậy. Vậy mà cô ấy lại thản nhiên đi khách sạn với bạn trai cũ, còn ở trong đó... hôn nhau."
Lục Dực không tin, Phạm Thải Ân thật sự bị ép đến khách sạn. Nếu là người đàn ông khác lôi cô ta đến khách sạn, thử xem cô ta có giãy giụa điên cuồng không, có cầu cứu người qua đường không?
Một cô gái bình thường, bị người lạ kéo vào khách sạn, chắc chắn sẽ tìm cách cầu cứu chứ không cam chịu ngồi yên chờ chết.
Thế mà cô ta có làm thế không?
Không hề.
Anh ấy hỏi lễ tân, có thấy cô gái xinh nào bị ép vào khách sạn không, họ đều bảo không thấy.
Nhưng khi anh nhắc đến tên Tạ Ngôn Minh, họ nói đúng là anh ta có dẫn theo một cô gái nhưng đối phương rất bình tĩnh, đi cùng anh ta lên lầu. Thấy không? Nếu cô ta không muốn, liệu có ngoan ngoãn theo anh ta vào khách sạn?
Một người phụ nữ trưởng thành, thừa biết đi khách sạn với đàn ông là chuyện gì sẽ xảy ra. Rõ ràng biết mấy hôm nữa là kết hôn, vậy mà cô ta không màng thể diện hai bên gia đình, lại đi với bạn trai cũ vào khách sạn.
Người có đầu óc đều hiểu, cô ta làm vậy là vì vẫn chưa dứt được, là đang cho đối phương một cơ hội. Nếu không phải Tống Liễu Huyên nhìn thấy hai người họ, nếu không phải anh ấy lái xe đến kịp, có khi họ đã tiến thêm bước cuối cùng rồi cũng nên.
Cô ta nói là bị ép nhưng trên mặt Tạ Ngôn Minh không có dấu tay, cổ và mặt không có vết cào, quần áo cũng không rách có nghĩa là gì?
Nghĩa là cô ta không hề phản kháng kịch liệt.
Anh ấy tự giễu: "Cậu nói xem, thế này rồi, tôi còn làm đám cưới làm gì nữa? Thôi vậy, buông tay cũng là một cách yêu. Ngày mai, anh sẽ thông báo với mọi người, hủy hôn lễ."
"Chỉ tiếc là khiến mọi người mất thời gian quý báu."
Nam Thành thì không xa, có người đồng đội từ Thâm Thành chạy đến Tứ Cửu Thành, có người từ biên giới về. Họ đều sắp xếp trước thời gian, vượt ngàn dặm đến uống rượu mừng. Vậy mà anh ấy, đến phút chót lại nói hủy hôn.
"Không thể nói thế được." Hoắc Tân Thần uống vài ngụm rượu, im lặng một lúc rồi nói: "Cậu chắc chắn chứ?"
Lục Dực hỏi ngược: "Cậu nghĩ tôi đang bốc đồng à?"
Hoắc Tân Thần lắc đầu: "Không, cậu không phải người bốc đồng. Nếu cậu quyết định như vậy, chắc chắn đã suy nghĩ kỹ rồi."
"Chỉ là... thật đáng tiếc. Mối tình đầu kéo dài gần bốn năm, kết cục lại như thế này."
Anh vỗ vai Lục Dực, lặng lẽ an ủi.
Đêm khuya.
Hoắc Tân Thần người toàn mùi rượu về đến nhà, tắm qua dưới tầng rồi nhẹ chân nhẹ tay vào phòng, phát hiện Giang Đường Tri vẫn chưa ngủ. Anh nhìn đồng hồ, đã một giờ rưỡi sáng rồi, không ngờ cô vẫn đợi mình.
Tim anh chợt ấm lên, vội nói với Giang Đường Tri đang định ngồi dậy: "Nằm yên, đừng cử động."
Anh ngồi bên giường, cúi người hôn cô: "Sao còn chưa ngủ?"
Giang Đường Tri bị hôn đến mơ màng, vòng tay qua cổ anh nhìn vào mắt anh: "Đợi anh về. Anh uống bao nhiêu rượu vậy, tắm rồi vẫn còn mùi."
Hoắc Tân Thần cúi đầu ngửi, đúng là vẫn còn chút mùi, anh cọ nhẹ mũi cô: "Anh đánh răng rồi, gội đầu rồi mà." Anh vén chăn nằm xuống bên cô, đưa tay kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô một cái thật mạnh: "Vợ ơi, em nói xem, chắc kiếp trước anh tích đức nhiều lắm nên kiếp này mới gặp được em."