Chương 377

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:04:49

"Ừ, một chuyến xong hết." Giang Đường Tri giơ ngón cái lên với anh, hành lý nhiều như thế mà anh mang hết lên chỉ trong một lần. "Đoàn trưởng Hoắc của em giỏi quá trời." Hoắc Tân Thần cúi đầu nhìn cô, khẽ cười sửa lại: "Không phải Đoàn trưởng Hoắc nữa rồi, em phải đổi gọi anh là phó sư trưởng Hoắc mới đúng." Giang Đường Tri mắt sáng rỡ: "Thật á?" Hoắc Tân Thần gật đầu cười: "Thật. Lệnh bổ nhiệm đã xuống rồi. Đợi em thi xong đại học, anh sẽ trở về Tứ Cửu Thành." "Á á á, anh giỏi quá đi mất!" Cô nhảy bổ vào người anh, hai chân quặp ngang hông anh, ôm cổ anh cười rạng rỡ: "Chúc mừng anh nha, phó sư trưởng Hoắc của em!" Hoắc Tân Thần vội đỡ lấy vòng eo thon của cô, hôn lên khóe môi cô: "Cũng phải chúc mừng kế hoạch em bé của chúng ta tiến triển thuận lợi, cho nên..." Anh ghé sát tai cô: "Chúng ta có nên ăn mừng một chút không?" "Dĩ nhiên là phải rồi!" Hoắc Tân Thần bế cô ra ngoài: "Vậy em đi tắm đi, anh dọn đồ cho em." Giang Đường Tri ôm chặt anh: "Anh cũng phải tắm." Hoắc Tân Thần nghĩ lệch, mặt điển trai đỏ ửng: "Ý em là... mình tắm chung?" Thế thì còn gì bằng! Giang Đường Tri bật cười: "Anh muốn tắm chung à?" Anh nhìn cô, gật đầu: "Muốn, rất muốn. Em chiều anh được không?" Giang Đường Tri cười lắc đầu: "Không được, lạnh lắm. Đợi trời ấm, có khi em sẽ đồng ý." Hoắc Tân Thần định nói là không lạnh, anh sẽ mở nước nóng đầy bồn, làm phòng tắm thật ấm. Nhưng nghĩ đến dáng vẻ dễ cảm của cô, lại thôi. Lỡ cô bị cảm lạnh, người đau lòng vẫn là anh. Anh đặt cô xuống giường trong phòng ngủ chính, nhẹ giọng hỏi: "Phòng này có lạnh không?" Cô ôm lấy eo anh, lắc đầu: "Không lạnh. Em tắm xong, anh mở cái túi da màu nâu sẫm, lấy đồ trong đó ra treo lên trước. Những hành lý khác chưa cần dọn, anh làm xong thì cũng đi tắm luôn nhé, nghe chưa?" Hoắc Tân Thần xoa đầu cô, cưng chiều đáp: "Được, nghe theo sắp xếp của em. Vậy anh ra ngoài đây?" Giang Đường Tri buông tay, phẩy tay một cái: "Ừ, ra ngoài đi." Hoắc Tân Thần biết cô muốn vào không gian bí mật để tắm, Giang Đường Tri cũng biết anh biết mình muốn làm gì. Trước khi mọi bí mật được nói ra, cả hai đều ăn ý không vạch trần. Giang Đường Tri khóa trái cửa, rồi vào không gian riêng của mình để tắm. Còn Hoắc Tân Thần ngoài phòng khách, làm theo lời cô dặn, mở túi da màu nâu sẫm ra. Bên trong toàn là quần áo của cô, được xếp rất ngay ngắn. Mỗi món vải vóc đều là loại thượng hạng, từng chiếc đều có mùi hương đặc trưng của cô. Anh nhẹ nhàng lấy từng cái ra, rồi mang vào phòng khách, mở tủ quần áo treo lên từng cái một. Dọn xong túi đầu, anh mở tiếp túi lớn, thấy toàn là áo khoác của cô. Thế là anh cũng mang đi treo lên hết. Thấy có vài cái bị gấp có nếp, anh hơi cau mày, trông chướng mắt thật, chỉ muốn lập tức lấy bàn ủi ra là cho phẳng. Nhưng nghĩ đến việc cô sắp tắm xong, anh liền cầm ấm nước nóng đi vào phòng tắm chuẩn bị trước. Hoắc Tân Thần tắm rất nhanh, năm phút là xong. Lúc anh ra ngoài, Giang Đường Tri vẫn chưa tắm xong. Anh dứt khoát giặt luôn đồ lót vừa thay, sau đó chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao một chút. Thật ra anh không hề thấy lạnh nhưng cô vợ hay làm nũng của anh thì không thể để bị cảm được. Anh mặc áo ba lỗ với quần đùi, bận rộn trong phòng khách, khóe môi vẫn luôn cong cong. Từ khi Giang Đường Tri quay lại, cả căn nhà như tràn đầy sức sống và hơi thở hạnh phúc. Khi đang vừa sắp xếp đồ của cô vừa ngân nga hát, anh nghe thấy tiếng động ngoài cửa. Ánh mắt anh lập tức sắc lạnh, lặng lẽ đi đến sau cửa. Anh nghe được tiếng hai đứa trẻ nói chuyện. "Ai cho mày lên đây, theo tao xuống mau." "Anh ơi, em chỉ muốn gặp chị ấy một chút, gặp rồi sẽ đi liền." "Không được, đi xuống với tao. Mày mà không nghe lời, coi chừng bị bố đánh đấy."