Thẩm Kỳ Hà và Đường Thư Nhụy nhìn cảnh này thì bật cười, rồi ghé sát nhau thì thầm:
Đường Thư Nhụy: "Chỉ khi ở cạnh Tiểu Thiên Hạo, cô ấy mới có dáng vẻ nhí nhảnh, đáng yêu thế này."
Thẩm Kỳ Hà gật đầu: "Vậy mới tốt. Cô ấy vốn nên có một tuổi thơ hạnh phúc, trước đây thiếu hụt, giờ bù lại cũng chưa muộn."
Đường Thư Nhụy đồng tình: "Năm nay tính ra cũng mới 21 tuổi thôi, bình thường điềm đạm trưởng thành quá mức, tôi lại thấy cô ấy như vậy mới đáng yêu."
Khi Thẩm Kỳ Hà và người kia trò chuyện, Giang Đường Tri chỉ im lặng ngồi nghe. Cô cúi đầu đùa với Tiểu Thiên Hạo, trong lòng không khỏi cảm thán: bản thân thật may mắn. Ở thế giới kia, cô có một đám người yêu thương, cưng chiều cô. Sang thế giới này, vẫn gặp được những người thật lòng quan tâm cô.
Có lẽ, vì vận may của cô luôn tốt nên mới vô tình xuyên tới đây chăng? Bất chợt, bàn bên cạnh vang lên đoạn trò chuyện khe khẽ.
Người đàn ông cao hơn hạ giọng nói: "Đợt tuyết tai miền Bắc lần này nghiêm trọng thật đấy. Tôi có một người họ hàng xa sống ở đó, nghe nói chết không ít người rồi."
Người đàn ông gầy hơn cảnh giác liếc quanh, nhỏ giọng đáp: "Đừng nói linh tinh, trên báo có nói gì nhiều đâu. Với lại có quân đội tới rồi, sao có thể chết nhiều người được."
Người cao cau mày, ghé sát: "Anh biết lạnh cỡ nào không? Nghe nói đêm qua xuống tới âm 29 độ. Nhiều nhà bị tuyết đè sập, người mắc kẹt bên trong không ra nổi."
"Thời tiết thế, chưa kịp đợi cứu viện đến đã không trụ nổi nữa rồi. Nói chung, điềm xấu đấy."
Người gầy nghe vậy, sắc mặt cũng trầm xuống. Anh ta nâng ly rượu trắng, uống một ngụm, nói: "Nghe nói tuyết rơi liên tục ba ngày, có nơi tuyết dày hơn cả người."
"Cũng may rơi đúng dịp Tết, nhà nào cũng còn lương thực, không thì bị kẹt trong nhà, lấy gì mà ăn?"
Người cao thở dài: "Đúng vậy, giờ nhiều người phải tự cứu mình, nam nữ già trẻ đều ra dọn tuyết. Nhưng tuyết vừa dày lại đóng băng, khó dọn lắm."
"Nghe nói nhiều cây bị đè gãy, mà không phải một hai cây, là nguyên mảng lớn bị đè sập. Thiệt hại chắc chắn nặng nề."
Ở thời này làm gì đã có xe ủi tuyết, tất cả đều phải dựa vào sức người. Nhà cửa ở nông thôn hầu hết là nhà thấp, hiếm lắm mới có nhà ngói gạch đỏ, đa phần là nhà đất, mái tranh sao có thể chịu nổi tuyết lớn đè lên?
Quán lẩu ồn ào, nếu không phải Giang Đường Tri tai thính, e rằng cũng chẳng nghe nổi đoạn hội thoại kia. Sắc mặt cô trầm xuống cô chỉ biết miền Bắc đang có bão tuyết nhưng không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến thế.
Hoắc Tân Thần không nói gì với cô, bố chồng dạo gần đây về nhà rất muộn, sáng tinh mơ đã rời đi. Mẹ chồng thì bận công việc ở đơn vị, với cương vị trưởng ban tuyên truyền, bà càng bận hơn ai hết.
Có lẽ cũng vì sợ cô lo lắng nên Thẩm Kỳ Hà không kể rõ tình hình. Vậy... cuộc gọi sáng nay của Hoắc Tân Thần, có phải còn điều gì chưa nói với cô? Cô cứ nghĩ anh gọi để báo bình an, để nói mai không về được, để nói... anh nhớ cô.
Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ còn điều quan trọng khác anh chưa nói. Cô bỗng thấy mất khẩu vị, chỉ muốn kéo mẹ chồng ra hỏi thật tình hình ngoài Bắc như thế nào. Cô thậm chí còn nghĩ đến việc hủy chuyến đi Hồng Kông, đổi hướng ra miền Bắc hỗ trợ Hoắc Tân Thần.
Tuy trong không gian của cô không có xe ủi tuyết nhưng có thể đổi lấy. Chỉ là nếu lấy xe hiện đại quá từ đó ra thì quá bắt mắt, không thể lộ diện. Sau khi đưa mọi người về nghỉ ngơi, Giang Đường Tri cùng mẹ chồng trở về đại viện.
Vừa vào phòng khách, cô gọi bà lại: "Mẹ, tuyết tai miền Bắc... thật sự không nghiêm trọng như báo nói sao?"
Thẩm Kỳ Hà vừa cởi áo khoác, động tác khựng lại. Bà quay đầu nhìn cô: "Con nghe được gì rồi à?"
"Mẹ, con muốn nghe sự thật. Hoắc Tân Thần... có gặp nguy hiểm không?"
Thẩm Kỳ Hà thấy cô hỏi như vậy thì biết không giấu được nữa. Bà kéo cô ngồi xuống ghế sofa rồi chậm rãi nói: "Rất nghiêm trọng là trận tuyết tai lớn nhất trong mười lăm năm qua."