Chúc Tết đúng là việc khiến người ta mệt mỏi. Một ngày trôi qua, cơ mặt cười đến tê rần. Giang Đường Tri rã rời ngồi phịch xuống sofa, nhìn Hoắc Tân Thần đang thu dọn chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai: "Sang năm em đi nước ngoài ăn Tết."
Hoắc Tân Thần khựng lại, quay đầu kinh ngạc nhìn cô: "Sao lại thế?"
"Xã giao mệt quá, chi bằng đi du lịch."
Hoắc Tân Thần đi tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống, dáng vẻ đáng thương: "Vậy còn anh thì sao? Em định bỏ anh ở nhà rồi tự mình đi chơi à?"
Giang Đường Tri cười: "Anh có thể đi làm nhiệm vụ, hoặc xin nghỉ phép để đi chơi cùng em."
Hoắc Tân Thần thở dài: "Thân phận anh không cho phép ra nước ngoài. Còn em nhất định phải ra nước ngoài mới gọi là du lịch à? Ở Tứ Cửu Thành hoặc Nam Thành chơi cũng được mà. Em không muốn đi chúc Tết thì để anh đi một mình cũng được."
Giang Đường Tri chỉ tay về phía đĩa quýt bên cạnh: "Xem biểu hiện của anh thế nào đã."
Hoắc Tân Thần cười lắc đầu, đặt đĩa trái cây xuống cạnh cô, bóc vỏ một quả đưa đến tận tay: "Anh sẽ biểu hiện thật tốt."
Nói xong, đứng dậy tiếp tục thu xếp hành lý. Giang Đường Tri vừa ăn quýt vừa nhớ lại cuộc gọi với mẹ chồng hôm nay. Nói đúng ra thì, hôm nay mới là lần đầu tiên họ trò chuyện nghiêm túc.
Mẹ chồng dễ gần hơn cô tưởng. Cách bà nói chuyện, hoàn toàn xem cô như con gái ruột, quan tâm từng chút một. Biết hai người họ lái xe về Tứ Cửu Thành, giọng bà đầy lo lắng. Đường xa, miền Bắc lại có tuyết, không dễ chạy xe.
Nhưng bà vẫn ủng hộ, chỉ dặn Hoắc Tân Thần nhất định phải bảo vệ cô thật tốt.
Trước khi cúp máy, bà còn hỏi: "Đường Tri à, bố mẹ nuôi của con có tới dự đám cưới không?"
"Có ạ, con đã gọi điện cho họ rồi."
Biết nhà họ Phí sẽ về, mẹ chồng bật cười trong điện thoại, bà nói: Có nhà họ Hoắc và nhà họ Phí đứng sau, con đừng sợ, sẽ không ai dám làm gì con đâu. Giang Đường Tri nghe giọng bà đầy bảo vệ như thế, bỗng nhớ đến mấy cô, mấy chị dâu bên nhà họ Giang họ từng cưng chiều cô vô điều kiện, không cho phép ai bắt nạt cô.
Khi cô còn ở nước ngoài, họ thường xuyên gọi điện, kể chuyện trong nước, hoặc sợ cô buồn, bay thẳng sang bên đó để bầu bạn. Không ngờ, ở thế giới này, cô cũng gặp được một người mẹ chồng chân thành như vậy.
Duyên phận giữa người với người quả thật rất kỳ diệu. Cô chưa từng gặp mẹ chồng hay mẹ ruột của nguyên chủ nhưng nếu so sánh, cô lại thích mẹ chồng hơn. Đối tốt với một người, không phải nhờ người khác kể lại, mà là chính bạn cảm nhận được thế mới gọi là tốt.
Điều khiến cô bất ngờ hôm nay, là cuộc gọi từ người anh hai của nguyên chủ.
So với Giang Quán Mặc người mở đầu đã tự cho mình là anh cả và nói chuyện đầy trịch thượng thì giọng điệu của anh hai Giang Quán Lâm lại mang theo dè dặt và lấy lòng.
Anh ấy nói, lúc biết tin cô được tìm thấy, anh ấy mừng đến mất ngủ. Anh ấy nói, anh ấy rất muốn đến gặp cô nhưng đúng dịp Tết, công việc bận rộn không rời đi được, anh ấy mong cô về Tứ Cửu Thành để gặp mặt. Anh ấy còn nói xin lỗi, trách bản thân tìm được cô quá muộn. Nếu tìm sớm hơn, cô đã không phải chịu khổ như vậy.
Giang Đường Tri đáp thế nào ư? Cô nói: "Chịu khổ? Anh biết em gái anh đã chịu những gì chưa?"
Giang Quán Lâm nghẹn họng, không trả lời được.
Cô tiếp lời: "Không trách các anh được, dù gì cũng sống ở hai thế giới khác nhau, làm sao cảm đồng được. Chỉ là, các anh dùng hai chữ 'chịu khổ' để gói gọn mọi thứ mà Giang Đường Tri từng trải qua thật khiến người ta buồn.
Trong một thời đại trọng nam khinh nữ, trong một xã hội chà đạp phụ nữ, một đứa bé gái bị buôn bán, anh biết sẽ phải đối mặt với những gì không? Các anh không biết đâu, cũng chẳng thể hiểu. Trong mắt nhiều người, con gái còn chẳng bằng súc vật.