Nhà họ Giang nuôi cô ta rất tốt. Da không trắng, cũng không ngăm, chỉ là sắc da bình thường nhưng nhờ được chăm sóc kỹ nên nhìn không hề thô ráp. Chiều cao tầm trung, khoảng 1 mét 63, trong nhà họ Giang thì cô ta là thấp nhất.
Nhà họ Giang và họ Hoắc đều là gen chân dài, nhất là đám trẻ đời này, chiều cao đã biết đều vượt trội thấp nhất là cậu út nhưng cũng đã 1 mét 87.
Tuy nhiên, chiều cao khiêm tốn cũng có cái lợi. Các anh em họ Giang đặc biệt cưng chiều Giang Thiên Thiên còn một phần là vì cô ta đứng cạnh họ trông nhỏ xinh, dễ kích thích bản năng che chở. Cho nên, họ đối xử với cô ta đặc biệt tốt.
Giang Thiên Thiên biết Hoắc Tân Duệ không ưa mình nhưng vẫn cười nhẹ hỏi: "Tiểu Duệ, anh Tân Diễn đâu rồi? Đây là món thịt viên nhà chị làm tối nay, mẹ em bảo mang qua cho mọi người ăn thử."
Hoắc Tân Duệ kéo khóe môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta: "Giúp tôi cảm ơn dì Giang nhé. Nhưng nhà tôi cũng có làm, không cần ăn món của nhà các người đâu."
Giang Thiên Thiên cụp mắt, tỏ vẻ ấm ức: "Nhưng chị mang đến rồi, giờ mang về lại... mẹ chị mà biết, chắc sẽ nghĩ nhiều, nghĩ nhiều lại kể với bố, cuối cùng có khi còn nói với bác Đường."
Cô ta ngẩng đầu nhìn cậu bé, mắt long lanh rưng rưng: "Tiểu Duệ..."
"Ở đây không có ai khác, khỏi cần giả vờ. Cứ nói nhà tôi không ai ở nhà, về đi."
Nói xong lùi ra sau, đóng cửa lại, không thèm ngoái đầu mà đi thẳng vào trong. Cậu còn nhỏ, làm gì chẳng cần lý do. Cô ta muốn về bịa sao cũng được. Dù sao thì, cậu chẳng muốn dính dáng đến bất cứ thứ gì liên quan đến Giang Thiên Thiên.
Giang Thiên Thiên nhìn cánh cửa bị đóng lại trước mặt, tức đến mức giậm chân cái thằng nhóc chết tiệt này, sao mà ghét mình thế chứ? Cô ta đâu có đắc tội gì với nó, sao cứ tỏ thái độ như muốn đuổi mình đi?
Nghĩ tới kiếp trước, sau khi Giang Đường Tri trở về nhà họ Giang, hai anh em Hoắc Tân Duệ lại che chở, yêu thương cô đến vậy, cô ta lại ghen đến điên lên. Rõ ràng là mình lớn lên cùng họ, ở bên họ bao nhiêu năm, thế mà lại không bằng cô em gái mới về nhà?
"Ơ kìa, chẳng phải nhị tiểu thư nhà họ Giang sao? Bị đuổi thẳng rồi hả?"
Tống Đóa Nhi đạp xe tới, đứng chân chống một bên, nhìn cô ta cười nhạo.
Cô ấy không ưa Giang Thiên Thiên, thấy cô ta quá giả tạo, lúc nào cũng ra vẻ thùy mị dễ gần nhưng thật ra lại thích lấy mác tiểu thư nhà họ Giang ra để tỏ vẻ. Vừa nhìn thấy Giang Thiên Thiên bị cự tuyệt, cô ấy đã thấy khoái.
Giang Thiên Thiên nhíu mày: "Liên quan gì đến cậu?"
Tống Đóa Nhi cười khẩy: "Dĩ nhiên là không liên quan. Nhưng nhìn cậu bị ăn bơ, tôi thấy vui. Sao hả, anh Tân Diễn của cậu không muốn gặp à? Lại bị đuổi ra rồi?"
"Tôi nói này, có vài người ấy, không biết lấy tự tin từ đâu ra, cứ nghĩ mình là vạn nhân mê. Rảnh thì soi gương lại chút đi nhé."
Nói xong đạp một phát, xe vèo vèo rời đi, bỏ lại Giang Thiên Thiên với gương mặt đầy căm phẫn. Trong khu tập thể này, người có ác cảm rõ ràng với Giang Thiên Thiên chỉ có hai. Một là Hoắc Tân Duệ, hai là Tống Đóa Nhi. Không hiểu sao, cả hai cứ như khắc mệnh với cô ta vậy.
Khu nhà tập thể gia đình tại Nam Thành.
Giang Đường Tri ngồi trước bàn học mới mua, dưới ánh đèn bàn chăm chú đọc sách lịch sử lớp 12. Cô cần tìm hiểu lịch sử thời đại này. Còn văn, toán, Anh... cô có lướt qua, thấy không khó lắm, chỉ cần ôn kỹ trước kỳ thi đại học là được.
Một khi cô chuyên tâm làm gì đó, thường rất dễ quên thời gian, Hoắc Tân Thần đã nhẹ nhàng đi ngang phòng sách ba lần, cô đều không hay biết.
"Khụ khụ " Lần thứ tư, anh không nhịn được nữa, đứng ở cửa lên tiếng. Thấy cô quay đầu nhìn mình, anh nói: "Tri Tri, đã mười một giờ tối rồi, để mai đọc tiếp nhé."