Chương 293

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:43:21

Dù họ luôn ghét bỏ thân phận con hoang của Giang Thiên Thiên nhưng sống cùng nhau từng ấy năm, đâu dễ dứt bỏ tình cảm. Với hiểu biết ban đầu của con về họ nếu thấy Giang Thiên Thiên sa sút, yếu đuối, họ chắc chắn sẽ mềm lòng mà giúp." Thẩm Kỳ Hà gật đầu: "Được, mẹ sẽ cho người chú ý. Chuyện bên này con đừng lo, còn ở Hồng Kông, bề ngoài yên bình nhưng bên trong phức tạp lắm, con nhất định phải bảo vệ chính mình." "Vâng, con sẽ cẩn thận." Kết thúc cuộc gọi, cô đứng dậy rời đi. Thấy Phí Hoằng Văn đang ngồi không xa, cô định chào rồi về phòng nghỉ nhưng lại bị anh gọi lại:"Đường Tri, mai mười giờ sáng, chúng ta tới sàn giao dịch. Chúng ta chỉ có buổi sáng ở đó, chiều phải chuẩn bị cho tiệc tối." Giang Đường Tri gật đầu: "Được, chúc anh ngủ ngon, anh Văn." Cô đi ngang qua, anh ta đứng dậy, nhìn theo bóng lưng cô, khẽ nói: "Ngủ ngon." Anh ta vẫn đang suy nghĩ một chuyện buổi chiều bang Hắc Xà rõ ràng là nhằm vào Giang Đường Tri. Mục đích của họ rất rõ ràng muốn "mời" cô đến nhà họ Lý. Lúc đó, chênh lệch lực lượng giữa hai bên quá rõ ràng, nếu thật sự muốn bắt Giang Đường Tri đi, cũng chẳng khó khăn gì. Vậy mà bọn họ lại đột ngột thay đổi kế hoạch, thậm chí còn xảy ra tàn sát nội bộ kỳ quặc đến nực cười. Hơn nữa, Giang Đường Tri lại vô cùng bình tĩnh. Chẳng lẽ ở nội địa, nơi cô sống, thường xuyên xảy ra những vụ chém giết như vậy? Phí Hoằng Văn chợt nhớ đến lời nhận xét của anh cả dành cho cô: "Tài năng và trí tuệ của cô ấy sâu không lường được." Khi nghe câu đó, anh ta đã tràn đầy tò mò. Là cô gái thế nào mà lại khiến anh cả đánh giá cao đến vậy? Gặp mặt rồi, ánh nhìn đầu tiên đã khiến anh ta choáng váng vì nhan sắc quá đỗi nổi bật. Sau đó là khí chất thanh cao dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự xa cách đầy kiêu ngạo khiến người khác không thể rời mắt. Dù chỉ là lần đầu tiếp xúc, anh ta dường như đã phần nào hiểu được vì sao anh cả lại có đánh giá cao đến thế. Cô gái này, tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài. Những lần tiếp xúc sau đó, lại càng khiến anh ta tin chắc vào suy đoán của mình. Nếu ví Giang Đường Tri là một con mèo thì ấn tượng đầu tiên chính là một cô mèo tam thể quý phái, xinh đẹp, không hề có tính công kích. Nhưng nếu bạn đủ thông minh, sẽ nhận ra bên dưới lớp vỏ xinh đẹp đó, là những móng vuốt sắc bén và bản năng hoang dã chỉ có ở mèo mướp. Còn có cả sự điềm tĩnh và ung dung của một vị vua. Ví dụ như anh ta cứ nghĩ cô sẽ bị sự xa hoa của Hồng Kông, bị quy mô khổng lồ của nhà họ Phí làm cho choáng ngợp. Đáng tiếc không có. Cô vô cùng bình thản, loại bình thản như thể cô đã từng thấy những nơi còn xa hoa hơn, đã từng bước vào những gia tộc còn lớn mạnh hơn, cho nên những gì trước mắt chẳng là gì trong mắt cô. Ví dụ như cô luôn giữ nụ cười lễ độ khi giao tiếp với mọi người, có thể trò chuyện tự nhiên với bất kỳ ai. Từ người ở tầng lớp cao nhất đến bình dân nhất, cô đều hòa nhã, chân thành. Nếu không chân thành thì sao trong bữa tối đầu tiên, cả đám người hầu lẫn những thành viên quan trọng của nhà họ Phí lại đồng loạt khen ngợi cô không dứt? Ngay cả vài người họ hàng xa cố tình muốn làm khó cô, cũng bị cô nhẹ nhàng hoá giải, cuối cùng lại tự biến mình thành trò cười. Nhìn thì có vẻ dễ gần nhưng nếu bạn đủ tinh ý sẽ nhận ra cô luôn giữ một khoảng cách, một lớp vỏ khiến người khác không thể thực sự tiến vào. Cô có thể chặn đứng mọi sự quấy nhiễu từ bên ngoài, chuyên tâm làm điều mình muốn làm. Ví dụ như cô tự nhốt mình trong phòng nghiên cứu thị trường chứng khoán, tìm hiểu biến động kinh tế toàn cầu trong năm năm qua, rồi nhanh chóng tổng hợp tài liệu cần thiết cho bản thân.