Giang Đường Tri gật đầu ghi nhớ, cười hỏi: "Cháu thấy cô rành thế, chắc cũng đi chợ phiên nhiều rồi ạ?"
Phu nhân nhà họ Hạ che miệng cười: "Ừm, là từ mấy năm trước rồi. Nhưng hồi đó không vui như bây giờ, cũng chẳng tiện bằng."
Lữ trưởng Hạ nghe hai người trò chuyện cũng nhập cuộc.
Ông nói: "Ngày xưa điều kiện thiếu thốn, đồ ăn không ngon, tình hình lại căng. Cũng chỉ có mỗi dịp đi chợ mới cải thiện được tí. Nhưng mỗi lần cô ấy đi chợ là tôi lo sốt vó. Người đông, đủ loại người, dễ gặp rắc rối nhất.
Cô ấy thì cứ vô tư, thấy gì vui là mua, thấy gì ngon là mua, chẳng biết phía sau có bao nhiêu chuyện rắc rối người ta phải xử lý vì cô ấy."
Nghe thì như càu nhàu nhưng giọng điệu lại đầy yêu thương và cưng chiều.
Phu nhân nhà họ Hạ cười phản bác: "Anh tưởng em không biết à? Anh nghĩ em ngây thơ không hay gì hết sao?"
Lữ trưởng Hạ ngạc nhiên: "Gì cơ, em biết hả?"
"Dĩ nhiên là biết."
Có lần nào mà cô không biết đâu. Nhưng giả vờ không hay, một phần vì tin anh sẽ bảo vệ mình, phần khác là vì không muốn bỏ lỡ dịp cải thiện bữa ăn, dù biết không an toàn.
Giang Đường Tri liếc nhìn Hoắc Tân Thần, hai người mỉm cười, rồi cúi đầu tiếp tục ăn mì.
Cô phát hiện nhưng người đồng đội hay cấp trên quanh Hoắc Tân Thần, phần lớn đều chung thủy, rất tôn trọng người phụ nữ bên cạnh mình. Đúng là vật họp theo loài, người tìm đến người.
Trong quân đội không phải không có gã tệ bạc nhưng Hoắc Tân Thần không muốn dính dáng tới những người như vậy. Ai thân thiết với anh, đều là người yêu vợ hết mực.
Sau khi tiếp tục lên đường, Giang Đường Tri chợt nhớ ra, Tết năm ngoái từng đi qua một huyện, cô đã hứa sẽ quay lại vào tháng năm. Cô quyết định, đợi xong lễ cưới của chính ủy Lục, lúc quay về sẽ ghé qua đó một chuyến.
Tứ Cửu Thành.
Tống Liễu Huyên rời khỏi đoàn văn công thì trời đã gần sáu rưỡi tối.
Cô ấy dắt xe đạp, vẫy tay chào đồng nghiệp, chuẩn bị ra về thì vô thức liếc nhìn chiếc xe đen chạy ngang qua bên mình. Cô ấy thấy ở hàng ghế sau có một cô gái đang giãy giụa, bóng lưng nhìn quen quen.
Cô ấy hơi tò mò, liền đạp xe đuổi theo. May mà xe hơi không chạy nhanh lắm, nên cô ấy thật sự đuổi kịp. Rồi cô ấy thấy được nửa bên mặt của cô gái đó.
Cô ấy khựng lại chẳng phải là Phạm Thải Ân, vợ chính ủy Lục sao?
Bị sao thế này?
Tống Liễu Huyên vội vàng nhìn sang người đàn ông bên cạnh Phạm Thải Ân đó là một người đàn ông mặc vest đen. Cô ấy còn chưa kịp nhìn rõ mặt thì chiếc xe bỗng tăng tốc, vèo một cái đã bỏ cô lại phía sau, muốn đuổi theo cũng không kịp.
Tống Liễu Huyên bất ngờ phanh gấp, chống chân đứng vững, nhìn chiếc xe xa dần mà mặt căng thẳng: Lẽ nào là bị bắt cóc? Trời ơi, cô gái đó sắp kết hôn kia mà, chỉ còn ba ngày nữa thôi!
Cô ấy luống cuống vò đầu, đảo mắt tìm quanh xem có bốt điện thoại công cộng nào không nhưng tìm một vòng vẫn không thấy. Cô ấy bấm mạnh vào đùi mình một cái, đau đến nhăn mặt, cuối cùng cũng khiến đầu óc tỉnh táo lại.
Cô lẩm bẩm: "Không được hoảng, không được hoảng! Bước một, tìm bốt điện thoại. Bước hai, gọi cho chính ủy Lục. Bước ba... bước ba là gì nhỉ..."
Tạm thời chưa nghĩ ra bước ba là gì, cô ấy lắc đầu: "Thôi kệ, cứ làm xong bước một cái đã."
Cô vội vàng đạp xe đi tìm bốt điện thoại, gọi điện về khu nhà của chính ủy Lục, nhờ người chuyển lời gấp, bảo anh tới gặp cô ngay.
Cô không dám vội vàng nói ra chuyện Phạm Thải Ân bị người ta đưa đi, cũng không dám gọi báo cảnh sát, vì cô không chắc người đàn ông kia có quen biết với Thải Ân không. Nếu tùy tiện báo cảnh sát hoặc kể với người nhận điện thoại thì chuyện Thải Ân bị một người đàn ông đưa đi sẽ nhanh chóng lan khắp đại viện. Đến lúc đó, cho dù cô ấy có bị gì hay không, danh tiếng cũng sẽ bị ảnh hưởng.