Chương 292

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:43:07

Thi Giai Lâm chỉ vào chuỗi ngọc trai nhiều lớp: "Bộ này hợp lắm, con thử xem sao." Ánh mắt Giang Đường Tri vẫn dừng lại ở bộ phỉ thúy nhưng vẫn ngoan ngoãn đeo thử bộ ngọc trai lên người theo lời bà. Thi Giai Lâm tự hào khen không ngớt: "Con gái mẹ đúng là xinh như hoa, chẳng trách đoàn trưởng Hoắc nhà mình mê mệt, trong mắt không dung nổi người phụ nữ nào khác." "Bữa tiệc tối mai, con sẽ làm bao người kinh diễm, lên cả báo cả đài cho mà xem." Câu này không hề nói quá. Vì tối mai sẽ có phóng viên chờ sẵn ngoài cổng nhà họ Phí. Dù không vào được bên trong nhưng họ vẫn có cách tiếp cận tin tức. Huống hồ còn có không ít ngôi sao lớn tới dự đối với cánh paparazzi thì chẳng khác gì ngửi thấy mùi máu họ sẽ tìm mọi cách để săn tin. Có điều, Thi Giai Lâm không kể cho Giang Đường Tri biết mấy hôm nay em trai yêu quý của bà cứ liên tục xuất hiện trước mặt, cứ lấy lý do "làm chủ nhà" để dò hỏi tin tức về cô. Anh ta tỏ ra rất có hứng thú nhưng bà là chị gái bà hiểu rõ tâm tư em trai mình hơn ai hết. Bà chỉ có thể cảnh báo đừng ôm mộng hão huyền. Giang Đường Tri không phải người ngoài, cô là con gái nuôi của bà, cũng là người nhà họ Hoắc xem trọng. Đã đưa cô đến Hồng Kông thì bà phải có trách nhiệm bảo vệ. Thích rồi thì sao chứ? Chỉ có thể nói không có duyên thôi. Nếu là trước Tết, cô ấy cùng họ đến Hồng Kông, có lẽ còn chút cơ hội. Nhưng bây giờ nên thu lại mấy suy nghĩ không nên có đi thì hơn. Cuối cùng, cô vẫn chọn bộ phỉ thúy mà mình để mắt. Sau đó xuống lầu gọi điện. Chuông vừa đổ một tiếng đã có người bắt máy. Là Thẩm Kỳ Hà. Bà vẫn canh bên điện thoại, sợ lại lỡ mất cuộc gọi từ Giang Đường Tri. "Alo? Là Đường Tri phải không?" Giọng Giang Đường Tri trong trẻo, nhẹ nhàng truyền tới: "Mẹ, con là Tri Tri đây." Thẩm Kỳ Hà lập tức nở nụ cười, lòng mềm nhũn. Cô con dâu ngoan ngoãn dịu dàng này đúng là bảo bối của bà. Bà không tự chủ được mà hạ giọng xuống, dịu dàng hỏi: "Con ơi, bên đó con thế nào rồi? Mấy hôm nay có đi chơi chỗ nào không?" Giang Đường Tri khẽ cười: "Chưa đâu mẹ, hôm nay mới ra ngoài lần đầu. Còn mẹ, mấy hôm nay mọi người vẫn ổn chứ ạ?" Thẩm Kỳ Hà cười: "Nhà mình vẫn tốt, chỉ lo con bên đó không quen." Giang Đường Tri lại hỏi: "Thế Tân Thần thì sao ạ? Có tin gì chưa? Khi nào anh ấy về Tứ Cửu Thành?" Thẩm Kỳ Hà bật cười: "Mẹ tưởng con còn định loanh quanh một lúc rồi mới nhắc đến Tân Thần chứ. Nó gọi về chiều nay, nói là ngày kia sẽ về. Lúc đó mẹ bảo nó gọi cho con." Ngày kia à? Cô sẽ gọi lại vào lúc đó vậy. Thẩm Kỳ Hà bỗng hạ giọng, nghiêm túc nói: "Đường Tri này, có chuyện này mẹ phải nói với con." Giang Đường Tri thoáng cảm thấy bất an: "Chuyện gì vậy mẹ?" Thẩm Kỳ Hà nhìn ra cửa, rồi thì thầm: "Giang Thiên Thiên mất tích rồi." "Mất tích? Là sao?" Chẳng lẽ bà Uông làm hỏng việc? Thẩm Kỳ Hà nói: "Người Tân Thần cử theo dõi thấy có người đưa Giang Thiên Thiên lên một chiếc xe, bọn họ bám theo tới ga tàu thì mất dấu." Nghe xong, Giang Đường Tri lập tức suy đoán trong đầu ai là người đưa cô ta đi? Cô nghĩ ra vài cái tên nhưng vẫn chưa chắc chắn. Cô hỏi tiếp: "Có nhìn rõ ai đưa đi không? Thấy ở đâu?" Thẩm Kỳ Hà: "Ở khu Long Khê. Người kia đội mũ, quàng khăn che kín nửa mặt. Bọn mẹ sẽ tiếp tục điều tra, chỉ sợ trong lúc mất tích, Giang Thiên Thiên lại giở trò gì đó." Giang Đường Tri day trán: "Bà Uông biết chuyện chưa? Biết rồi phản ứng thế nào?" "Biết rồi, giận điên lên. Đang dùng hết các mối quan hệ để tìm kiếm." Giang Đường Tri nhắc: "Mẹ, nhờ người rò rỉ thông tin cho bà ấy biết người đưa Giang Thiên Thiên đi có thể là Vu Phong. Họ có quan hệ không đơn giản, khả năng cao là do anh ta ra tay. Ngoài ra, cũng phải để mắt tới Giang Quán Mặc và Giang Quán Sâm.