Nói xong, anh ấy không nhìn lại, đẩy cửa bước nhanh vào nhà. Hoắc Tân Thần đứng tại chỗ, nhíu mày không thôi. Nhìn Hoắc Tân Diễn bây giờ, trong lòng anh như bị nghẹn lại.
Tân Diễn luôn là người ưu tú, ai ngờ lại vấp ngã vì chuyện tình cảm, suýt chút nữa mất mạng. Anh chỉ biết cầu mong em trai mình sớm vượt qua giai đoạn này, cầu mong cậu ấy có thể tìm được hạnh phúc thuộc về mình. Về đến nhà, bất ngờ thấy bà Thẩm đang ở đó.
"Mẹ, hôm nay mẹ sao rảnh ở nhà vậy?"
Thẩm Kỳ Hà vừa dập điện thoại, thấy Hoắc Tân Thần về thì vội bước ra đón: "Con về rồi à? Sao gầy quá vậy? Mắt đỏ cả lên rồi, con thức đêm về à?"
Hoắc Tân Thần đặt túi xuống: "Vâng, con muốn về sớm để gọi điện cho Tri Tri."
Thẩm Kỳ Hà xót con không để đâu cho hết: "Đừng nói gì cả, đi tắm trước đã. Tắm xong ăn chút gì rồi ngủ một giấc cho lại sức."
Bà vừa đẩy con trai vào phòng tắm, vừa quay sang dặn dì giúp việc: "Dì à, mang nước nóng chuẩn bị sẵn sang đây, rồi nấu gì cho Tân Thần ăn đi, làm mì thôi cũng được. Tắm xong là có ăn ngay."
Dì gật đầu lia lịa: "Tôi đi làm ngay đây ạ!"
Đã mấy ngày rồi Hoắc Tân Thần chưa tắm, người sắp bốc mùi đến nơi. Anh cũng không muốn lúc gọi điện cho Giang Đường Tri lại trong tình trạng bốc mùi thế này. Giá mà lúc này có thể đến nhà tắm thì tốt rồi nhưng hiện giờ đành phải dùng nước nóng để rửa tạm vậy.
Tắm xong, anh giặt luôn đống đồ lót, rồi mang lên tầng hai phơi, tiện thể cũng khiêng cả lò sưởi lên. Anh không cho dì giúp việc lên tầng, chỉ mình anh xuất hiện ở đó. Quần áo lót của anh, dù là ai cũng không được nhìn thấy kể cả là người trong nhà.
Ăn xong một bát mì sườn, lòng ấm lên hẳn, sắc mặt cũng khá hơn.
Lúc chuẩn bị gọi điện, Thẩm Kỳ Hà ngồi xuống cạnh, hỏi anh: "Mẹ thấy hôm nay con mang theo cả tờ báo, mấy chuyện xảy ra với Đường Tri ở Hồng Kông, chắc con biết cả rồi?"
"Vâng, sáng nay lúc mua báo đã thấy rồi." Anh quay sang nhìn Thẩm Kỳ Hà: "Dạo này cô ấy có gọi điện về không? Bên đó sống ổn chứ? Có bị ai bắt nạt không?" Anh vốn định cố gắng về thật sớm nhưng cứu trợ không thể gấp được, nên hành trình về bị kéo dài.
Trong suốt thời gian đó, đừng nói là gọi điện, đến điện còn không có buổi tối chỉ dùng đèn dầu, nến để thắp sáng.
Thẩm Kỳ Hà kể lại những chuyện mấy ngày nay, rồi nói thêm: "Nó có kế hoạch riêng, cũng không muốn tụi mình lo, nên chẳng kể cụ thể tình hình bên đó. Nhưng nó biết dù không nói thì Ngô Băng Băng với Hạ Tử Dương cũng sẽ báo cáo lại. Đường Tri là một đứa trẻ ngoan, con phải biết trân trọng đấy."
Hoắc Tân Thần khẽ gật đầu, rồi gọi điện đến nhà họ Phí ở Hồng Kông. Người bắt máy nghe nói là tìm Giang Đường Tri, lập tức hỏi anh là ai, đến khi biết là chồng của cô thì thay đổi thái độ ngay.
Quản gia nói: "Hóa ra là anh Hoắc, xin lỗi vì lúc nãy tôi hơi thất lễ, mong anh thông cảm. Hôm nay có quá nhiều người gọi tìm cô Giang. Xin chờ một lát, tôi sẽ lập tức cho người đi gọi cô ấy nghe điện."
Hoắc Tân Thần nghe nói có nhiều người gọi cho "vợ mình", trong lòng không khỏi nghĩ ngợi nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: "Phiền anh rồi."
"Không có gì."
Trong lúc quản gia cho người đi gọi, Hoắc Tân Thần hỏi: "Xin hỏi anh xưng hô thế nào?"
"Anh cứ gọi tôi là quản gia là được."
Hoắc Tân Thần khẽ đáp: "Ừm." Rồi hỏi tiếp: "Cho hỏi dạo này vợ tôi ăn uống bên đó có quen không?"
Quản gia lập tức đáp: "Cô Giang ăn uống rất tốt, hiện tại chưa thấy có món nào cô ấy kiêng cả."
Nghe vậy, lòng Hoắc Tân Thần chỉ thấy xót xa. Sao mà không kiêng chứ? Chẳng qua cô không nói ra thôi. Anh đã chăm sóc cô hơn một tháng, cô thích ăn gì, ghét ăn gì anh rõ hơn ai hết.
Anh nắm chặt ống nghe, giọng trầm xuống: "Quản gia, vợ tôi không thích mùi mỡ heo, bún trộn tóp mỡ... mấy món đó cô ấy không ăn được. Làm phiền anh chú ý một chút."