Lúc đó, Ủy viên Lục chỉ cười nhẹ. Ăn xong mới đáp lại lời cô ấy: "Tùy duyên vậy. Em đã giúp anh rất nhiều, chỉ mời một bữa cơm là quá ít."
"Em tối nay còn phải về luyện múa không? Nếu không vội, anh muốn mời em đi xem phim, hoặc đến trung tâm mua sắm, mua gì đó tặng em."
Tống Liễu Huyên vội xua tay: "Anh tặng em nước hoa là đủ lắm rồi, tối lại mời ăn đồ Tây nữa."
"Em chỉ giúp một chuyện nhỏ, mà anh lại tốn công tốn của thế này, làm em thấy ngại lắm."
Nhưng Ủy viên Lục lại nghiêm túc nói: "Mấy đồng này so với việc biết được cô ấy phản bội anh, chẳng đáng là gì."
"Nếu không nhờ em phát hiện và nói kịp thời, có khi anh còn tiếp tục sai mãi. Trước giờ anh luôn ảo tưởng rằng, chỉ cần mình đối xử tốt với cô ấy, sớm muộn gì cũng khiến cô ấy cảm động rồi thật lòng yêu anh."
Anh ấy lắc đầu, cười chua chát: "Không phải ai cũng may mắn như Tân Thần, gặp được tình yêu đích thực."
Tống Liễu Huyên thấy anh ấy buồn như vậy, vỗ vai an ủi: "Rồi anh cũng sẽ gặp được người định mệnh của mình thôi, chỉ là vấn đề thời gian."
"Anh nhìn em này, ngày trước vì không muốn Vương Sơ Nhược theo đuổi Hoắc Tân Thần, em đã gồng lên mà bám theo anh ấy bao năm, vậy mà giờ nói buông là buông ngay được. Con người mà, ngoài tình yêu, còn nhiều thứ đáng để theo đuổi và cố gắng..."
Ủy viên Lục cắt ngang: "Em nói gì cơ? Em theo đuổi Tân Thần là vì không ưa Vương Sơ Nhược à? Không phải vì thích cậu ấy thật sao?"
Tống Liễu Huyên đứng bên đường cùng anh ấy, gãi mũi xấu hổ: "Anh cũng biết em ghét Vương Sơ Nhược mà, không ưa cái kiểu chảnh chọe coi người khác bằng nửa con mắt của cô ta."
"Em ghét cô ta nên cứ muốn làm ngược lại, thấy cô ta thất bại là em vui lắm."
"Còn tình cảm với Hoắc Tân Thần... giống như kiểu thần tượng vậy thôi, chưa từng nghĩ sẽ có được anh ấy."
"Haiz, hồi đó bồng bột thật, vì muốn cạnh khóe với cô ta mà làm bao chuyện ngu ngốc. May mà Giang Đường Tri với Hoắc Tân Thần không để bụng, chứ không thì mất toi hai người bạn tốt."
Nghe xong, Ủy viên Lục bật cười thành tiếng.
Tống Liễu Huyên đỏ bừng mặt: "Này này này, đừng quá đáng đấy nhé. Em biết em buồn cười thật nhưng anh đừng có cười ngay trước mặt em. Em cũng sĩ diện đấy!"
Ủy viên Lục bất ngờ đưa tay xoa đầu cô ấy, ánh mắt đầy ý cười: "Được rồi, cho em giữ thể diện, anh không cười nữa." Anh ấy thu tay lại, nói với cô nàng đang đơ mặt ra: "Nhưng cho em lời khuyên, lần sau đừng làm mấy chuyện ngốc nghếch thế nữa."
"Có nhiều cách để đối đầu nhưng không nên lấy tuổi trẻ và danh tiếng của mình ra làm trò. Đồng chí Tống Liễu Huyên, em là cô gái tốt, em xứng đáng được yêu thương." Chưa đợi cô ấy mở miệng, anh ấy đã nghiêm túc căn dặn: "Đã quyết định dấn thân vào giới giải trí ở Hồng Kông thì phải nhớ kỹ, tuyệt đối đừng uống rượu với đàn ông. Dù là tiệc tùng hay bữa ăn, có thể tránh thì tránh."
"Cũng đừng đi đâu quá vắng vẻ với người khác giới, càng không được bén mảng đến mấy chỗ như vũ trường hay hộp đêm. Em là con gái, lại từ đất liền sang, rất dễ bị để ý. Tuyệt đối đừng dễ dàng tin người khác."
Nghe anh dặn dò y hệt Giang Đường Tri, cô ấy biết anh thật lòng xem mình là bạn nên mới nói những lời này.
Cô nàng cũng nghiêm túc hứa sẽ chú ý. Và quả thật cô ấy luôn cẩn thận, hơn nữa vì thân phận là tiểu thư nhà họ Tống ở Tứ Cửu Thành, lại còn là chị em thân thiết của Giang Đường Tri, nên những quy tắc ngầm ở Hồng Kông cũng không động được đến cô ấy.
Tống Liễu Huyên thu lại dòng suy nghĩ, theo anh ấy đi gặp Hoắc Tân Thần. Hiện tại Hoắc Tân Thần đã được điều về lại Tứ Cửu Thành, vì muốn chăm sóc Giang Đường Tri nên gần như ở hẳn trong viện.
Lúc họ tìm được anh, anh vừa bước ra từ văn phòng trưởng khoa, thấy hai người thì hơi bất ngờ. Anh nói với Ủy viên Lục: "Cậu nộp đơn điều chuyển xong rồi à?"