Chương 310

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:47:58

Hoắc Tân Thần trầm ngâm một chút rồi đáp: "Anh tin. Nhưng nếu tối qua anh có mặt ở đó với em, chắc em đã không mệt đến thế rồi." Giang Đường Tri chợt hiểu ra anh muốn nghe gì hẳn là kiểu câu "Nếu có anh bên cạnh thì em sẽ không hồi hộp". Cô bật cười khẽ, quyết định dỗ dành anh một chút dù sao cũng cực khổ thế rồi. Cô thở dài, làm nũng: "Thật ra... em cũng hơi hồi hộp đấy. Nếu anh ở bên cạnh thì chắc chắn em sẽ không như vậy đâu." Quả nhiên, vừa nghe câu này, Hoắc Tân Thần siết chặt tay phải. Vợ cần anh! Vợ thật sự cần anh! Vậy mà hôm qua, anh không chỉ không ở bên cô mà đến một cuộc gọi cũng chẳng kịp. Anh vừa áy náy vừa vui mừng vợ cần anh thật mà. Im lặng một lúc, anh trầm giọng: "Xin lỗi em, vợ à. Chờ anh bên này ổn định lại, anh nhất định sẽ luôn ở bên em. Sau này, anh sẽ cố gắng cùng em tham dự tất cả những bữa tiệc lớn nhỏ." Giang Đường Tri mím môi cười cô vốn chẳng cần ai đi cùng nhưng vẫn vui vẻ đáp: "Vâng, em cũng rất mong chờ. Không nói nữa, anh về phòng ngủ đi, em cũng phải ra ngoài rồi." Hoắc Tân Thần vừa định nói "được" thì bỗng nhớ ra gì đó, vội nói: "Khoan vợ ơi, em còn đủ tiền không? Để anh chuyển thêm cho em." "Đủ rồi." Giờ cô không thiếu tiền nữa. Cô nghĩ, bộ vest cô mua cho anh, chắc mang về Nam Thành luôn là vừa. Cuộc gọi lần này hơi dài, nếu Hoắc Tân Thần không phải người chẳng lo chuyện tiền bạc thì đúng là nên xót tiền cước thật rồi, Hoắc Tân Thần cúp máy xong, cả người tràn đầy hứng khởi. Anh đi vào bếp, nói với Thẩm Kỳ Hà: "Mẹ, con lên ngủ bù một lát nhé. Mai sáng con phải về Nam Thành, còn lúc nào quay lại thì chưa chắc." Thẩm Kỳ Hà nghe con trai nói vậy, lập tức kéo anh ra phòng khách, nhỏ giọng hỏi: "Mới về được mấy hôm đã phải quay lại rồi? Là vì chuyện thăng chức đúng không?" "Vâng." Bà lập tức mỉm cười nhưng giọng có phần không hài lòng: "Con đáng lẽ phải được thăng chức sớm rồi, nếu không phải ông nội con cứ mãi ép con..." Hoắc Tân Thần cắt lời: "Thôi mẹ, không sao đâu. Ông nội làm gì cũng có lý do." Thật ra, với thành tích mấy năm nay của anh, sớm đã đủ tiêu chuẩn thăng chức. Nhưng anh không tranh, không giành vì anh tin, bố và ông nội sẽ không bao giờ hại anh. Thẩm Kỳ Hà thở dài một tiếng, rồi nhanh chóng ổn định lại cảm xúc: "Mẹ tin lần này con sẽ được như ý. Đi nghỉ đi, hôm nay mẹ không ra ngoài đâu, ở nhà với con." Hoắc Tân Thần gật đầu, lên lầu. Về đến căn phòng thuộc về hai người họ, nhìn thấy chiếc giường đỏ rực còn in dấu lễ cưới, anh ngồi xuống bên chỗ Giang Đường Tri thường nằm, trong đầu lập tức hiện lên cảnh động phòng. "Vợ à." Anh vừa thì thầm một tiếng,"bẹp" một giọt máu mũi rơi xuống mu bàn tay. Anh giật mình tỉnh táo lại, vội làm theo lời vợ dặn ngửa đầu lên, rồi chạy đi lấy giấy. Tưởng là chảy chút thôi sẽ hết, ai ngờ trong đầu cứ hiện lên đủ loại hình ảnh không phù hợp lứa tuổi. Gương mặt đỏ bừng và cái cắn nhẹ của Giang Đường Tri cứ quanh quẩn mãi trong đầu. Thậm chí anh còn nghe thấy tiếng cô thở dốc bên tai máu mũi càng lúc càng dữ dội. Khó khăn lắm mới cầm được máu, anh nằm xuống giường, ôm lấy chiếc gối cô từng dùng. Anh hít mạnh một hơi hương hoa hồng của cô đã nhạt lắm rồi. "Haiz..." Anh thở dài thì thầm: "Phải làm sao đây vợ ơi... anh nhớ em lắm rồi..." Rõ ràng đang rất buồn ngủ nhưng trong đầu toàn là những hình ảnh không nên có khiến anh trằn trọc mãi không ngủ được. Cuối cùng bật dậy khỏi giường, đi tới mở tủ đồ. Toàn bộ đều là quần áo của Giang Đường Tri, mà rất nhiều bộ cô còn chưa từng mặc qua. Anh lục lọi trong tủ, cuối cùng cũng tìm thấy một món đồ nhỏ cô từng mặc đồ lót bằng lụa màu trắng sữa. Anh nhớ rõ, cô từng mặc nó ở Nam Thành. Anh luôn muốn được giặt đồ lót cho cô nhưng cô cứ ngại nên không cho ước nguyện đó mãi không thành công.