Chương 51

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:37:37

Vợ chồng Phí Hồng Bân thật sự xem Giang Đường Tri là con gái ruột mà thương yêu. Khi Giang Đường Tri không có ở nhà, họ đã bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai của cô, mà việc đầu tiên cần làm chính là đi học. Từ chỗ cô, họ biết được rằng cô đã nghỉ học sau khi kết thúc học kỳ một lớp 11, vì phải chăm ông nội bị bệnh. Sau đó tuy có tự học chương trình học kỳ hai lớp 11 nhưng vẫn chưa có cơ hội thi đại học. Vợ chồng họ bàn bạc xong thì quyết định, sau Tết để Giang Đường Tri bắt đầu chuẩn bị chuyện đi học. Dù sau này cô có gả cho Hoắc Tân Thần hay là vì chính tương lai của bản thân thì chuyện học hành đều không thể bỏ qua. Bảo cô không cảm động thì là nói dối. Thời đại này tuy có người xấu nhưng người tốt chân thành còn nhiều hơn. Cô chỉ cứu Tiểu Thiên Hạo thôi, vậy mà họ hết nhận cô làm con nuôi, lại còn mua quần áo, cho tiền tiêu xài, giờ còn tính cả chuyện học hành cho cô. Thật ra, ngay đêm đầu tiên xuyên tới đây, cô đã nghĩ rồi: năm sau phải thi đại học. Tuy ở thế giới kia cô đang học tiến sĩ nhưng ở thế giới này, đến bằng tốt nghiệp cấp ba còn chưa có. Nên chuyện học là nhất định phải làm, chỉ là ban đầu cô tính sẽ tự mình lo hết mọi thứ. "Con vốn định năm sau thi đại học, không ngờ lại trùng ý với bố mẹ nuôi. Đúng là người một nhà có khác." Câu cuối khiến hai vợ chồng cười phá lên, rồi giục cô về phòng nghỉ sớm. Hôm sau. Vừa mở cửa phòng, Giang Đường Tri đã thấy Hoắc Tân Thần tựa người vào tường, tay cầm mấy món cô nói tối qua muốn ăn: bánh bao pha lê, bánh bao nhỏ, sữa đậu nành và quẩy. Cô ngạc nhiên nhìn anh: "Chào buổi sáng, đoàn trưởng Hoắc. Anh đến lâu chưa vậy?" "Tri Tri, chào buổi sáng. Anh cũng mới đến thôi." Anh đứng thẳng dậy, bước lại gần cô hơn một chút, ánh mắt từ gương mặt cô dời xuống người cô. Có vẻ cô ngủ rất ngon, làn da trắng mịn hồng hào, mái tóc dài như rong biển xõa xuống vai, cài một chiếc kẹp tóc nơ to bản có họa tiết kẻ caro trên đầu. Hôm nay cô mặc áo bông dáng ngắn tay bồng màu vàng nhạt, quần jeans xanh đậm, chân đi đôi bốt da đen, nhìn vô cùng trẻ trung, năng động. Còn anh thì cả đêm hầu như không ngủ, nửa lo cô vị hôn thê nhỏ sẽ không còn tin mình, nửa nghĩ liệu cô có vì chuyện của Vương Sơ Nhược mà mất ngủ không? Tối qua anh gọi mấy cuộc điện thoại, bận rộn đến tận một giờ sáng, đầu óc cứ quanh quẩn mãi những khoảnh khắc hai người bên nhau trên nền tuyết. Cuối cùng chỉ chợp mắt được ba tiếng là tỉnh. Nhưng giờ nhìn cô, anh thấy mình đã lo xa. Vị hôn thê nhỏ của anh trông tràn đầy sức sống, chắc chắn là ngủ rất ngon. Anh nhớ lời cô từng nói, nên không quên khen cô một câu: "Hôm nay em mặc rất hợp, trông đôi chân vừa dài vừa thẳng, đẹp lắm, rất hợp với em." Giang Đường Tri cười hài lòng: "Đoàn trưởng Hoắc đúng là có gu đấy. Em cũng thấy hôm nay mình mặc đẹp thật. Còn anh, vẫn đẹp trai như mọi khi." Cô nghiêng người: "Vào nhà đi." Hoắc Tân Thần theo cô vào phòng, thấy trong phòng lạnh buốt thì khẽ cau mày: "Tối qua em ngủ có lạnh không? Nhiệt độ phòng thấp quá, sao không có cả lò sưởi?" Anh nhớ rõ hôm kia đến, trong phòng còn có lò sưởi nhỏ mà. Giang Đường Tri ngồi xuống ghế, chuẩn bị ăn bánh bao pha lê, nghe vậy thì đáp: "Nửa đêm nó tắt, em ngại nên không gọi chủ nhà. Trời lạnh thật đấy, đây là miền Nam mà, sao lại âm 11 độ chứ." Cô cũng không ngờ mùa đông năm nay lại rét như vậy, phòng thì không có sưởi, đành cắn răng chịu lạnh, may mà sức khỏe cô tốt. Hoắc Tân Thần ngồi đối diện cô, sắp xếp đồ ăn, rót thêm ít giấm, đưa đũa sạch cho cô: "Tuy là miền Nam nhưng mùa đông ở đây vẫn lạnh lắm. Trước khi đi, anh sẽ thay than trong lò, lúc về thì phòng sẽ ấm hơn bây giờ."