Chương 156

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:08:34

Nghĩ đến người thân ở thế giới kia, năm nay thiếu vắng cô, không biết Tết này họ có còn giống mọi năm, cả gia tộc bận rộn chuẩn bị bữa cơm đoàn viên trước cả tháng trong trang viên không? Không biết họ có chuẩn bị bao lì xì to và những món quà đắt đỏ, độc lạ dành cho cô như trước không? Không biết bà nội có còn mặc sườn xám, đeo trang sức, ngồi ở vị trí chính giữa mỉm cười nhìn lũ nhỏ đùa nghịch nữa không? Bố mẹ cô có còn như mọi năm, chuẩn bị quà cho cô từ trước cả hai tháng chỉ để tạo bất ngờ không? Nghĩ đến người thân, sống mũi cô cay cay, cúi đầu cười để giấu đi nỗi chua xót trong lòng. Cô nhớ họ rồi, nhất là bố mẹ. Cô cảm thấy đã rất lâu rồi không được nghe họ dùng giọng điệu nũng nịu gọi cô là "ngoan xinh iu". Cũng rất lâu rồi không được họ ôm chặt, hôn lên má, rồi tự hào nói: "Ngoan xinh iu nhà mẹ xinh quá, mẹ yêu con lắm!" Hoắc Tân Thần gần như ngay lập tức nhận ra cô có điều bất ổn. Cô đang buồn nhưng vẫn cố gượng cười. Là vì bao lì xì khiến cô nhớ nhà sao? Anh ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy vai cô, kéo vào lòng rồi cố ý đùa: "Sao thế bảo bối, thấy lì xì ít quá à? Hay là giận anh dám có quỹ đen?" "Nhưng nếu là vậy thì oan cho anh quá. Tiền này là tiền tiêu vặt em cho anh đấy, với cả tiền dự phòng mà mẹ anh để lại cho nhà mình." "Anh chỉ lấy ra một chút để mua quà cho em, còn lại tí nữa anh đưa hết cho em giữ." Anh không hút thuốc, không uống rượu, càng không mê bài bạc, nên gần như chẳng tiêu xài gì. Trước kia chưa có vợ thì để dành. Giờ có vợ rồi, mỗi tháng chỉ cần được cho một ít tiêu vặt là đủ. Mà tiền tiêu vặt anh cũng tiết kiệm, để mua quà tặng vợ tạo bất ngờ. "Phì..." Giang Đường Tri bị anh chọc cười bật ra tiếng. Cô nhẹ nhàng húc vào ngực rắn chắc của anh, đôi mắt ửng đỏ mà vẫn cười: "Giỏi lắm Đoàn trưởng Hoắc thì ra anh có quỹ đen thật." Hoắc Tân Thần thấy vậy, ôm chặt cô hơn, giả vờ nhẹ nhàng: "Hết rồi, quỹ đen tiêu sạch rồi. Bảo bối, anh có thể ứng trước tiền tiêu vặt tháng sau không?" Giang Đường Tri "ừm" một tiếng: "Được chứ, em cũng sẽ bao lì xì cho anh." Cô thoát khỏi vòng tay anh, đặt bao lì xì sang bên rồi đứng dậy vào thư phòng, lát sau cầm một bao lì xì khác đưa cho anh: "Đây là bao lì xì từ vợ anh. Mở ra xem có bao nhiêu nào." Hoắc Tân Thần cười nhận lấy: "Anh cũng có lì xì cơ à, cảm ơn bà xã của anh nhé." Anh mở ra đếm thử, ngẩng đầu nhìn cô đầy ngạc nhiên: "Em cho anh nhiều vậy á?" Tận sáu trăm sáu mươi sáu tệ cơ đấy, nhiều đến mức khiến anh thấy khó xử. Tiền sính lễ anh đưa cô còn chưa tới sáu trăm nữa kìa... Giang Đường Tri nâng mặt anh lên, hôn nhẹ lên môi, cười nói: "Ừm, thấy nhiều à? Nhiều là đúng rồi, vì em dùng số tiền này mua anh đó. Từ giờ anh là người của em rồi." Hoắc Tân Thần là cán bộ, người như anh không thể không có tiền, nhất là vào dịp Tết, càng không thể để mất mặt. Còn mấy lời kiểu đàn ông có tiền thì dễ hư hỏng hay đi tìm gái... cô chưa từng tin. Đàn ông có nhân phẩm kém, giữ không nổi thân thể mình thì dù không có tiền cũng chẳng khác gì. Dù đây là lần đầu cô kết hôn, và thời gian tiếp xúc với Hoắc Tân Thần chưa lâu nhưng cô vẫn biết nhìn người. Hoắc Tân Thần rất giống những người đàn ông trong gia tộc nhà họ Giang không bao giờ coi trọng chuyện giấu quỹ đen, vì họ có năng lực kiếm tiền. Họ vốn dĩ chẳng thiếu tiền, lớn lên trong môi trường tốt, từng trải, không có thói xấu, sở thích duy nhất là chăm chỉ kiếm tiền rồi dốc lòng chiều chuộng người mình yêu thương. Đàn ông như vậy, sao có thể hoang phí được chứ? Hoắc Tân Thần dở khóc dở cười, ôm chặt lấy cô: "Vậy bây giờ anh là chồng em, hay là người hầu riêng của em?"