Thấy mọi chuyện bị đẩy lên quá lớn, đến cả quân đội cũng ra tay, Giang Thiên Thiên không còn tâm trí bận tâm nguyên chủ sống hay chết, chỉ lo bỏ trốn. Cô ta chạy trốn suốt một ngày một đêm, cuối cùng vẫn bị Hoắc Tân Diễn tìm ra, rồi dùng xe tông chết.
Trước lúc chết, Giang Thiên Thiên đã thấy rõ ánh mắt của Hoắc Tân Diễn trong đó ngập tràn thù hận, là ánh nhìn căm ghét đến mức muốn băm cô ta thành trăm mảnh. Giang Đường Tri nghe xong đoạn này, cả người như bị bóp nghẹt.
Cô nhìn Giang Thiên Thiên vẫn đang trong trạng thái mơ màng bị thôi miên, giơ tay tát mạnh một cái khiến cô ta tỉnh lại. Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo và dữ dội của Giang Đường Tri, Giang Thiên Thiên lập tức bất an. Đầu óc còn choáng váng, cô ta không biết mình vừa nói ra những gì không nên nói.
Giang Đường Tri lạnh giọng: "Tôi cứ tưởng cô chỉ là kiểu con gái hay ghen, hơi mắc bệnh công chúa, có chút xấu tính thôi. Không ngờ cô không chỉ xấu xa, mà còn độc ác đến tận xương tủy."
Tình trạng cuối cùng của Hoắc Tân Diễn trong lời Giang Thiên Thiên miêu tả, rõ ràng là vì nguyên chủ đã chịu đựng những đau khổ tột cùng, nên anh ta mới mất kiểm soát mà đâm chết Giang Thiên Thiên.
Ngay cả cô một linh hồn khác còn thấy đau lòng thay nguyên chủ. Cô ấy đã trải qua biết bao khổ sở, vừa được đoàn tụ với người thân, được yêu thương, hạnh phúc đang ở ngay trước mắt, lại bị Giang Thiên Thiên hủy hoại.
Nhưng cô không hiểu nổi tại sao một kẻ độc ác như Giang Thiên Thiên lại có thể trùng sinh, còn nguyên chủ thì không? Kiếp này, dù không phải chịu những tổn thương tàn nhẫn như kiếp trước, nguyên chủ vẫn bị Giang Thiên Thiên gián tiếp hại chết.
Uông Khiết không biết đã đứng ở cửa từ bao giờ. Nghe đến đoạn cuối cùng, sau cái tát của Giang Đường Tri, bà bỗng bừng tỉnh. Toàn thân bà run rẩy, trong đầu không ngừng vang lên những lời Giang Thiên Thiên vừa nói: bắt cóc, làm nhục...
"AAAAAA, tao giết mày!" Uông Khiết bỗng chốc mất kiểm soát, lao đến Giang Thiên Thiên, hai tay siết chặt cổ cô ta, gân xanh nổi đầy trán và mu bàn tay, rõ ràng đang dùng toàn bộ sức lực. Bà không biết chuyện trùng sinh nhưng chỉ qua đoạn đối thoại vừa rồi, bà hiểu rõ: những gì Giang Thiên Thiên nói... rất có thể từng thực sự xảy ra.
Giang Thiên Thiên sợ hãi đến tột độ. Cô ta chưa từng thấy Uông Khiết nổi điên như vậy. Ánh mắt ấy giống hệt ánh mắt của Hoắc Tân Diễn trước khi tông chết cô ta.
Giang Đường Tri nắm lấy cổ tay Uông Khiết, lạnh giọng nói: "Bóp chết cô ta... quá dễ dãi rồi. Buông tay."
Uông Khiết không buông ngay. Đến khi Giang Thiên Thiên bắt đầu trợn trắng mắt, mặt đỏ bừng lên, sắp tắt thở, bà mới thả ra.
Bà ôm chầm lấy Giang Đường Tri, hoảng loạn vuốt tóc và lưng cô, không ngừng dỗ dành: "Bé ngoan, đừng sợ, có mẹ ở đây. Mẹ sẽ bảo vệ con. Những gì cô ta nói, mẹ sẽ ngăn hết. Mẹ tuyệt đối không để chúng xảy ra với con."
Bà vẫn còn quá nhân từ với đám người đó, đặc biệt là với Giang Hoằng Binh kẻ đã gây ra tất cả mọi đau khổ. Giang Đường Tri thấy bà run không ngừng nhưng cô không an ủi hay ôm lại, chỉ quay đầu nhìn Giang Thiên Thiên đang thở dốc.
Cô nói với Uông Khiết bằng giọng lạnh như băng: "Mẹ là bác sĩ, khiến cô ta bị mất giọng đâu có khó. Con muốn dùng cách của cô ta để trả lại cho cô ta."
Vừa tỉnh táo lại đôi chút, Giang Thiên Thiên đã nghe thấy lời này, cả người cô ta run rẩy hoảng loạn.
Cô ta điên cuồng lắc đầu: "Đừng... đừng mà, tôi không muốn bị mấy gã đó đụng vào! Làm vậy là phạm pháp đấy, sẽ phải đi tù!"
Giang Đường Tri nhìn cô ta đầy châm biếm: "Ồ thì ra cô cũng biết là phạm pháp à? Vậy khi cô làm, sao không nghĩ tới chuyện đó?"
Cô gạt tay Uông Khiết ra, bước từng bước ép sát Giang Thiên Thiên: "Sợ rồi à? Một người không sợ chết như cô mà cũng biết sợ sao? Với cái kiểu điên cuồng lao vào chết như cô, tôi tưởng cô thích cảm giác kích thích lắm chứ. Tôi là người tốt mà, thấy cô thích thì tôi giúp. Cô nên cảm ơn tôi mới phải."