Giang Đường Tri đã chịu đủ khổ rồi. Bà chỉ mong từ khi cô gả vào nhà họ Hoắc, có thể sống vui vẻ làm chính mình, chứ không phải nhẫn nhịn mãi.
Giang Đường Tri gật đầu: "Chuyện mẹ và mọi người là người thân của con, con không bao giờ quên. Mẹ yên tâm, con sẽ không bao giờ làm khó bản thân mình."
Về phòng, cô lập tức vào không gian, tắm rửa rồi ngồi vào máy tính, bắt đầu ghi lại toàn bộ thông tin thu được hôm nay, đánh dấu từng nhân vật chủ chốt.
Điều khiến cô không ngờ là Giang Thiên Thiên đã dùng điện thoại từ xa để mua chuộc không ít người ở huyện Đào Hoa. Hơn nữa, mấy người đó còn không phải hạng tầm thường.
Nhưng nghĩ lại cũng hợp lý. Nếu là người thường, sao có thể trong thời gian ngắn gom đủ một đám đàn ông xấu xí đến cầu hôn cô? Thông tin cá nhân của cô, sao có thể trong vài ngày mà lan khắp huyện Đào Hoa? Trong số đó, có một người nằm trong dự đoán của cô trưởng thôn thôn Lê Hoa.
Tại sao cô lại đoán trước được?
Vì ở thôn Lê Hoa, trưởng thôn là người có chức cao nhất. Ông ta biết rõ cô đã đính hôn, cũng biết vị hôn phu là quân nhân, vậy mà vẫn để mặc đám người đến quấy rối, nói năng bậy bạ. Nếu ông ta không bị mua chuộc, sao có thể để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát?
Trưởng thôn vốn không biết Giang Thiên Thiên. Là trấn trưởng đích thân tìm đến ông ta, bảo phối hợp xử lý. Nói Giang Đường Tri đã đắc tội với người ở Tứ Cửu Thành, mà người đó có thế lực rất lớn. Đối phương muốn trừng phạt cô, còn họ đều là dân thường, nếu muốn giữ ghế thì phải nghe lời.
Lúc đầu trưởng thôn không đồng ý. Cựu binh là người ông ta kính trọng, Giang Đường Tri tuy là đứa trẻ được cứu khỏi tay bọn buôn người nhưng bao năm qua sống hiền lành, chăm chỉ, lại tốt bụng.
Cô chưa từng rời khỏi huyện Đào Hoa, sao có thể đắc tội với đại nhân vật ở Tứ Cửu Thành? Chẳng lẽ là mấy người trí thức về nông thôn năm xưa gây chuyện?
Nhưng những người đó chưa từng có hiềm khích gì với cô, trừ phi từng có mâu thuẫn gì bí mật mà ông ta không biết. Nhưng với tính cách của Giang Đường Tri, cô sẽ không chủ động gây chuyện.
Tuy nhiên, trấn trưởng hứa hẹn nếu ông ta đồng ý, sẽ cho con trai trưởng thôn làm tổ trưởng phân xưởng, còn cháu trai lớn thì được học trường tốt nhất huyện, miễn toàn bộ học phí.
Sức hấp dẫn quá lớn. Chỉ sau một đêm suy nghĩ, trưởng thôn đã gật đầu. Ông ta biết Giang Đường Tri đính hôn với quân nhân nhưng người đó đã hơn một năm không xuất hiện, đến thư cũng không có. Trong thời gian dài như vậy, nếu có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng thể trách ông ta được.
Thế là ông ta để mặc đám phụ nữ trong làng gọi họ hàng đến nhà cô, từng tốp đến cầu hôn. Giang Đường Tri tuy không có người nhà nhưng vừa xinh đẹp vừa biết làm việc. Trong mắt họ, cô có dáng người nở nang, dễ sinh con trai.
Chỉ là trưởng thôn không ngờ, sau khi cựu binh mất, Giang Đường Tri lại cứng rắn đến vậy. Cô dám đến tận nhà dọa ông ta, nếu không chịu viết giấy giới thiệu, cô sẽ tố cáo ông ta phá hoại hôn nhân quân nhân. Đến lúc đó đừng nói làm trưởng thôn, ngồi tù còn không xong.
Thấy cô cứng rắn, ông ta cũng không dám đắc tội. Dù sao yêu cầu từ trên ông đã làm xong, chuyện sau đó không liên quan đến ông nữa. Thế nên ông nhanh chóng viết giấy giới thiệu, chỉ là không ngờ cô lại rời thôn ngay sáng hôm sau.
Giang Đường Tri không biết chuyện giao dịch giữa trưởng thôn và trấn trưởng nhưng cô cũng đoán ra phần nào. Bây giờ cô chưa có thời gian xử lý bọn họ nhưng sẽ bảo Hoắc Tân Thần sắp xếp người dằn mặt trước.
Cô tiếp tục xem dữ liệu trong không gian cho đến hơn một giờ sáng mới đi ngủ.
Hôm sau.
Tiếng gõ cửa làm cô tỉnh giấc: "Thiếu phu nhân, cô dậy chưa ạ? Thiếu gia gọi điện cho cô." Là cô giúp việc, nhỏ giọng gọi ngoài cửa.