Cô ta vừa đi vừa cằn nhằn: "Anh đừng kéo tôi! Lẽ nào tôi nói sai à? Cô ta chẳng biết làm gì thì xứng cái gì chứ?"
Trương Lực như muốn nổ tung đầu, tự đập nhẹ vào miệng mình đúng là cái miệng hại cái thân!
Lần này chắc chắn sẽ bị xử phạt vì cái tội lắm lời.
Anh ta nghiêm giọng: "Cô xứng hay không xứng cũng không phải do cô nói! Làm ơn dừng mộng tưởng đi, cô mà còn tiếp tục gây chuyện thì chính là phá hoại hôn nhân quân nhân, cô biết không?"
Nghe tới "phá hoại hôn nhân quân nhân", cô gái im bặt. Ở đằng xa, Hoắc Tân Thần đứng nguyên tại chỗ, mày nhíu chặt. Đám tân binh này đúng là chưa rèn kỹ luật cho đủ. Giữa lúc cứu trợ mà cũng dám buôn chuyện như thế. Nói anh thì thôi đi, sao lại lôi cả vợ anh vào?
Tri Tri của anh là cô gái tốt nhất trên đời này. Anh còn chẳng nỡ nặng lời với cô ấy, người khác lấy tư cách gì để chê trách? Ai quy định vợ anh nhất định phải biết làm việc nhà? Anh biết làm là được, anh không làm thì còn có người giúp việc.
Việc đồng áng? Anh là đàn ông, anh làm là đủ rồi. Cần gì một người vợ xinh đẹp như cô ấy phải biết làm mấy thứ đó?
Anh cần là một người yêu, một người tri kỷ không phải một người giúp việc. Huống hồ, sự xuất sắc của một con người không thể đo bằng chuyện có biết làm việc nhà hay không. Không ngoài dự đoán, mai này kiểu gì cũng sẽ có tin đồn xấu lan ra về vợ anh.
Trương Lực sau khi đưa người về, với tâm trạng đầy lo lắng liền quay lại chỗ Hoắc Tân Thần, nghiêm trang đứng thẳng nói:
"Báo cáo đoàn trưởng, chuyện này là lỗi của tôi. Tôi chấp nhận bị xử phạt."
Hoắc Tân Thần lạnh lùng nhìn anh: "Tự viết bản kiểm điểm năm nghìn chữ. Tối mai tám giờ tôi muốn thấy. Còn lại, về đơn vị rồi tính tiếp."
Nghe tới "năm nghìn chữ", vai Trương Lực như sụp xuống. Cái miệng chết tiệt này, sao cứ phải nói nhiều làm gì cơ chứ? Về phần sẽ bị xử lý ra sao sau khi về đơn vị anh ta không dám nghĩ nhưng dù là gì cũng cam chịu.
"Đoàn trưởng, nếu mai thật sự có lời đồn không hay về phu nhân, tôi sẽ đứng ra làm rõ."
Hoắc Tân Thần khẽ lắc đầu: "Chúng ta đến đây để cứu trợ, không phải để tán gẫu với dân địa phương. Nếu thật sự có ai dám tung tin đồn về vợ tôi tôi sẽ tự xử lý."
Trương Lực mới ngoài hai mươi, năm nay là năm thứ hai nhập ngũ, trong đội cũng xem như biểu hiện tốt nhưng đây là lần đầu tham gia cứu trợ nên chưa quen. Khi tương tác với dân, rất dễ lỡ lời.
Không trách cậu ấy được, do thiếu kinh nghiệm thực chiến thôi. Nhưng đã sai thì phải phạt, để cậu ấy hiểu hậu quả của việc nói năng tùy tiện. Trương Lực ôm tâm trạng áy náy quay về làm việc, trong lòng cũng tự cảnh tỉnh bản thân: từ nay nhất định phải cẩn thận lời ăn tiếng nói.
Nửa đêm về sáng.
Hoắc Tân Thần tranh thủ chợp mắt trong lán tạm nhưng mới ngủ được khoảng hai tiếng rưỡi thì bị tiếng tranh cãi bên ngoài làm tỉnh giấc.
Anh ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ: sáu giờ rưỡi sáng. Anh xoa mặt để tỉnh táo hơn, rồi lặng lẽ lắng nghe cuộc cãi vã.
"Cô bị gì vậy, ai cho cô đi khắp nơi tung tin hả?"
"Tôi đâu có tung tin, chúng tôi chỉ thấy bất bình thay đoàn trưởng nên mới bàn bạc một chút thôi mà."
"Các người thật nực cười! Chúng tôi đang ở đây cứu trợ các người, mà các người lại bôi nhọ đoàn trưởng như thế, thấy hợp lý không?"
"Trương Hiểu Hà, cô làm gì vậy? Ai cho cô đứng đây la hét? Nếu không muốn nghỉ thì qua bếp phụ nấu ăn đi."
"Chú ơi, con đâu có la hét. Con chỉ chờ đoàn trưởng dậy nên tiện nói chuyện một chút. Ai ngờ bị anh ấy chọc vào, nói con bôi xấu đoàn trưởng."
"Nói gì?"
"Chú ơi, con nói thiệt á. Vợ đoàn trưởng vậy mà không làm việc nhà, toàn để đoàn trưởng làm! Cô ta còn chẳng biết làm nông nữa. Giờ ai mà chẳng biết làm nông, không biết làm còn bị chê nữa là huống chi không biết gì hết.