Chương 277

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:39:25

Giang Đường Tri bế Tiểu Thiên Hạo xuống xe, mỉm cười với hai vợ chồng: "Đúng vậy, thấy hai người hạnh phúc là con cũng vui lây." Trong đám đông bỗng vang lên tiếng xuýt xoa và kinh ngạc. Cô nghe mấy người nhà họ Phí thì thầm: "Cô Giang này xinh quá đi mất, không biết còn tưởng minh tinh nào đến cơ!" "Chị dâu không nói cô ấy đẹp như vậy nha." "Có nói rồi đó nhưng miêu tả sao so được với ngoài đời. Mà khí chất cô ấy cũng đẹp nữa, chắc mặc đầm dạ hội phải đẹp lắm." "Xinh thế này mà lấy chồng sớm quá, tiếc ghê, lẽ ra nên tận hưởng thanh xuân thêm vài năm." "Đúng rồi, nếu chưa lấy chồng thì cho cô ấy ở lại Hồng Kông, ở đây thiếu gì đàn ông chất lượng." "Nghe nói gái nội địa lấy chồng sớm lắm, thấy mà thương, còn chưa kịp biết thế giới bên ngoài ra sao đã phải vào vai vợ người ta rồi." "Còn cần tìm đâu xa? Chú nhỏ là lựa chọn quá hợp luôn đó, lớn hơn vài tuổi, lại biết chăm sóc người khác." "Mấy người không thấy ánh mắt của Thi Khải Tuấn à? Gần như dán chặt lên người cô Giang rồi đó." Phí Hoằng Văn? Hợp nhất á? Xin lỗi, hiện tại trong mắt cô, đoàn trưởng Hoắc mới là hoàn hảo nhất. Mấy lời đằng sau, Giang Đường Tri tự động bỏ qua. Cô bước tới chào hỏi bà cụ và ông cụ nhà họ Phí, từng cử chỉ đều toát lên vẻ đoan trang và tao nhã. Điều đó khiến cả nhà họ Phí liên tục gật đầu, trong mắt toàn là ánh nhìn đầy tán thưởng. Giang Đường Tri vẫy tay gọi Ngô Băng Băng, rồi đưa món quà đã chuẩn bị sẵn cho hai vị trưởng bối: "Đây là bình hoa Bảo Nguyệt thời Càn Long, ông bà nội cháu đặc biệt chọn tặng hai bác. Mong hai bác thích ạ." Ông cụ nhà họ Phí sửng sốt: "Món quà này quý giá quá rồi!" Giang Đường Tri cười nhẹ: "Miễn là ông thích là được ạ." Nội địa. Khi chuyến hàng cứu trợ đầu tiên đến được vùng chịu thiên tai nặng nhất, người dân địa phương xúc động đến bật khóc. Năm nay bão tuyết quá lớn, nhà cửa, đồ Tết, vật nuôi... đều bị chôn vùi hết. Họ lạnh, cũng đói nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Bởi vì những người khổ hơn họ các chiến sĩ bộ đội đang liều mình chống rét, chống đói để cứu hộ. Vừa nhận được hàng cứu trợ, dân làng lập tức nhào bột nặn bánh bao. Mẻ bánh bao đầu tiên vừa hấp xong, mấy cán bộ lớn tuổi lập tức dặn phải đem ngay đến cho bộ đội. Nhiều đứa trẻ nhìn bánh bao trắng thơm mà nuốt nước miếng liên tục nhưng không ai đòi ăn. Chúng ngoan đến mức khiến người ta xót xa. Vài chị cán bộ bê rổ bánh bao đến chỗ nhóm chiến sĩ: "Các đồng chí, bánh bao vừa mới hấp xong, ăn đi cho ấm bụng." Nhóm lính nhìn bánh bao, nuốt nước miếng nhưng không ai dám đưa tay lấy. Một chiến sĩ chạy về phía Hoắc Tân Thần đang chỉ huy ở gần đó: "Báo cáo Đoàn trưởng, họ mang đến một rổ bánh bao, bọn em không dám nhận." Hoắc Tân Thần quay đầu nhìn anh: "Bà con đã ăn chưa?" Nếu lúc này Giang Đường Tri thấy được bộ dạng của Hoắc Tân Thần, nhất định sẽ đau lòng lắm. Mới đến đây mấy ngày, anh đã sụt đến bảy tám cân. Không rõ là do thiếu nước lâu ngày hay vì rét lạnh mà môi anh nứt nẻ, ánh mắt mệt mỏi, hai tay nổi đầy vết cước. Trông anh có phần nhếch nhác, đội mũ lông dày cộp nhưng lại càng làm nổi bật nét anh tuấn trời sinh. Đói, ai cũng đói. Vì phải dọn tuyết, dọn cây cối, đá vụn... rất tốn sức. Nhưng khi có đồ ăn, điều đầu tiên họ nghĩ đến là để dành cho người dân địa phương. Họ cần thực phẩm hơn. Một người lính nói: "Họ bảo đã ăn rồi." Hoắc Tân Thần nhìn gương mặt cậu thanh niên, vỗ vai cậu: "Họ nói vậy để mấy đứa yên tâm mà ăn thôi." Anh xoay người đi về phía nhóm đang phát bánh bao, thấy các nữ đồng chí dùng chăn con đậy lên rổ, sốt ruột giục lính lấy đi ăn. "Đoàn trưởng đến rồi!" "Nghe lời đoàn trưởng." "Đoàn trưởng, mau bảo họ ăn đi, để nguội là mất ngon đấy!" Anh ra hiệu cho các nữ đồng chí mở chăn ra, tháo găng tay, lau qua tay rồi cầm lấy một chiếc bánh bao trắng. Bánh đã nguội, anh quay sang nói với mọi người: "Các tổ trưởng ra lĩnh bánh bao."