Chương 530

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:46:54

Thật là đứa con gái vô tâm. Nếu chỉ quay đầu lại một lần thôi, có lẽ chị cũng không thấy lạnh lòng đến vậy. Chị hít một hơi thật sâu, bình tĩnh đứng dậy, đi về hướng phát ra tiếng súng. Chẳng mấy chốc, sáu người đàn ông xuất hiện, ai cũng cầm súng săn, bên chân là vài con thỏ rừng và một con lợn rừng to. Thì ra chỉ là nhóm đi săn, không phải gặp bọn tội phạm. Một người đàn ông trong số đó ném con thỏ xuống đất, bước nhanh tới, thấy mặt chị A tái xanh, anh nói: "Đã bảo em rồi, mà em không tin. Đây, giấy Thiên Thiên gửi cho A Trúc." Chị A nhận lấy tờ giấy. Trên đó viết khá dài, toàn là chữ Hán mà chị lại không biết đọc. Người đàn ông ấy chính là Lăng Tiêu. Anh ta đọc to cho chị nghe: "Tôi biết anh thích tôi, tôi cũng có thể đồng ý làm người phụ nữ của anh. Nhưng anh phải giúp tôi xử lý A Âm. Làm xong, tôi là của anh. Nhớ làm sạch sẽ." A Âm chính là chị A nghe xong, tay chân lạnh toát, máu như đông lại, không thể tin nổi đây là thư Giang Thiên Thiên viết. Từ ngày Vu Phong đưa cô bé ấy đến đây, nói cô tên là Đàm Thiên Thiên, nhờ chị chăm sóc giúp, chị đã đối xử với cô ta như em gái ruột. Vì lo cho cô ta, chị không dám mua gì cho bản thân, dành dụm được chút tiền là mang đi mua quần áo mới cho Thiên Thiên. Chị thức ba đêm may hai đôi giày vải. Chị cầm tay dạy cô tết tóc, dạy cô ta nhận biết quả dại, nấm rừng, lúc trong nhà có gì ngon cũng luôn dành phần cho cô ta trước. Chị biết cô ta đến từ thủ đô, từng là tiểu thư con nhà khá giả, sau biến cố mất người thân, lại không nói được nữa. Vu Phong thấy cô ta đáng thương nên mới mang đến đây. Chị A thương cô ta, sợ cô ta nghĩ quẩn, nên chưa từng hỏi chuyện quá khứ, càng không hỏi tại sao lại không nói được. Cô ta là người Hán, lại xinh đẹp, vừa đặt chân vào thôn đã khiến đám thanh niên độc thân chú ý. Có người tỏ tình kín đáo, có người lại quá trực tiếp, thậm chí còn có người muốn cưỡng ép. Mỗi lần như thế, cô ta đều sợ hãi cầu cứu bằng ánh mắt đáng thương, khiến chị A phải kè kè bên cạnh. Chị tưởng cô ta ngại ngùng và nhút nhát, nên đi đâu cũng dắt theo, làm gì cũng có cô. Có chị ở đó, bọn thanh niên không dám làm bậy. Nhưng lúc chị không có mặt thì lần nào cũng thấy cô bị người ta ôm vào lòng, hoặc bị ép hôn. Chị A tức giận chạy đến kéo cô ta ra, cô ta lại run rẩy nhào vào lòng chị khóc nức nở. Và chị A thì chẳng ngại mắng chửi bọn họ giữa chợ, không màng hình tượng. Vì luôn bảo vệ Thiên Thiên, danh tiếng của chị ngày càng tệ. Người trong thôn bắt đầu xa lánh, thậm chí còn định đuổi họ ra khỏi làng. Lăng Tiêu làm việc trong thành phố, về thăm quê mới nghe chuyện chị A. Biết rõ đầu đuôi, anh ta gọi riêng chị ra nói chuyện. Anh bảo, Thiên Thiên trong mắt em và Thiên Thiên trong mắt người khác là hai người khác nhau. Chị A không tin. Lăng Tiêu kể, ban đầu đám thanh niên trong thôn chỉ tò mò, chẳng ai có ý xấu. Dù dân tộc khác nhau nhưng không ai vì một cô gái mà làm hỏng hòa khí. Nhưng Thiên Thiên luôn ngầm "bật đèn xanh", cho họ cảm giác mình có thể "có được" cô ấy. Lăng Tiêu còn nói, mỗi lần chị A ra mặt bênh vực cô ta, cô ta lại âm thầm hẹn gặp từng người để an ủi, xin lỗi thay chị. Đám thanh niên còn chưa nhận ra họ đang bị cô ta "thả thính" cùng lúc, là do Lăng Tiêu từng người từng người gọi ra hỏi mới phát hiện ra bí mật kinh khủng này. Chị A nghe xong, phản ứng đầu tiên là: không tin. Lăng Tiêu là chồng sắp cưới của chị, hai người sẽ cưới cuối năm nay. Chị tin anh ta nhưng không chấp nhận nổi chuyện anh ta nói. Anh ta còn bảo, nếu không vì Vu Phong giúp đỡ người dân bao năm nay, tộc trưởng đã đuổi cô gái ấy đi từ lâu.