Chương 383

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:06:19

Giang Đường Tri nghiêm mặt: "Chị cứ nói thật với em đi, người đó học xong lớp hai chưa?" Hoàng Hiểu Linh đỏ mặt: "Lớp một lưu ban bảy lần, lớp hai thì... chưa học." Giang Đường Tri: "..." Đến cả Hoắc Tân Thần cũng liếc nhìn Hoàng Hiểu Linh, hiển nhiên cũng bị làm cho choáng váng. Giang Đường Tri ho nhẹ, điều chỉnh lại biểu cảm rồi giải thích: "Chị à, thật lòng xin lỗi, với trình độ này thì không vào được nhà máy đâu. Dù tuyển công nhân cũng không cần bằng cấp cao nhưng kiến thức cơ bản vẫn phải có, nếu không đến việc đơn giản cũng không làm nổi. Với năng lực như chị nói, không nhà máy nào dám nhận đâu. Xin lỗi." Hoàng Hiểu Linh lại cười: "Không cần xin lỗi đâu, chị cũng nghĩ thế, chẳng nhà máy nào dám nhận nhưng họ không tin, cứ bắt chị hỏi em một tiếng." Giang Đường Tri gật đầu: "Có nhà máy yêu cầu chỉ cần tốt nghiệp tiểu học nhưng cũng có nơi tối thiểu phải tốt nghiệp cấp hai. Người chị nói là họ hàng nhà mình à?" "Em họ bên nội." Hoàng Hiểu Linh không giấu diếm: "Từ nhỏ đã bị nuông chiều hư, không nghe lời ai, việc gì cũng trái ý người khác, còn hay đánh nhau. Giờ lớn rồi, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau đủ cả. Nhưng giờ có vợ có con rồi, muốn tu chí làm ăn, tìm việc ổn định. Thấy em xuất hiện trên tin tức THÌ gọi điện cho chị, hỏi có cách nào xin vào không. Chị đã từ chối rồi, nghĩ sao mà còn đòi cửa sau, người như nó, ai dám nhận chứ." Giang Đường Tri không nói gì thêm. Hoàng Hiểu Linh tuy ngoài miệng từ chối, cũng biết em họ không đáng tin nhưng cuối cùng vẫn đến hỏi giúp. Có lẽ bên nhà mẹ đẻ ép chị ấy. Trước khi rời đi, Giang Đường Tri vẫn lên tiếng: "Nếu thật sự muốn thay đổi, muốn kiếm tiền thì để em họ của chị đi học một cái nghề đi. Thợ mộc, thợ xây gì cũng được, không phải cứ vào nhà máy mới kiếm được tiền." Hoàng Hiểu Linh đứng dậy tiễn họ, nghe vậy thì gật đầu, có phần không mấy hy vọng: "Chị sẽ nói với họ nhưng với hiểu biết của chị về cậu ta thì chắc không chịu nổi khổ." Giang Đường Tri bật cười, cùng Hoắc Tân Thần rời khỏi nhà Phó đoàn trưởng Ngô, chuẩn bị sang nhà Đại đội trưởng Từ. Vừa xuống dưới lầu, Hoắc Tân Thần kéo cô đến dưới gốc cây bên cạnh, anh chống một tay lên thân cây sau lưng cô, vây chặt cô vào vòng tay mình. Cú "wall slam" bất ngờ khiến Giang Đường Tri hơi choáng: "Ý gì đây? Wall slam á?"(*) (*) Wall slam (hay kabedon) là cảnh trong anime, manga hoặc fanfic khi một nhân vật ép người kia dựa vào tường, chống tay lên tường bên cạnh mặt họ. Hoắc Tân Thần nhíu mày khó hiểu: "Wall slam là gì?" Là từ bên thế giới cô sao? Giang Đường Tri ho khẽ một tiếng, giải thích đơn giản cho anh nghe. Hoắc Tân Thần cúi đầu bật cười, sau đó thu tay về, khẽ vén lại tóc rối cho cô rồi mới lên tiếng: "Anh chỉ muốn nói nhỏ với em vài câu, không liên quan gì đến wall slam cả." Được rồi, là cô nghĩ nhiều. Hoắc Tân Thần ghé sát lại thì thầm: "Chuyện giống như vừa rồi, sau này trong khu nhà có thể sẽ xảy ra thường xuyên." Giang Đường Tri nhìn anh: "Ý anh là... có người muốn nhờ vả em mở đường?" "Ừm." Anh nói: "Nhà máy trong nội địa quá ít, như nhà máy thực phẩm nhà họ Trần, điều kiện lương bổng tốt như vậy thì càng hiếm. Mấy nơi như vậy, không biết có bao nhiêu người muốn chen chân vào. Em chưa chắc biết đâu, có người vì vào được nhà máy, có thể bỏ ra rất nhiều thứ. Thể diện á? Là thứ rẻ nhất, cũng dễ vứt bỏ nhất. Anh chỉ muốn nhắc em, nếu sau này lại có người muốn nhờ vả, đừng thấy ngại, cứ làm theo đúng suy nghĩ trong lòng mình. Đừng vì anh, cũng đừng vì sợ đắc tội với người khác mà ép bản thân làm những điều không muốn. Em vui vẻ mới là quan trọng nhất." Sau này sẽ có ngày càng nhiều người tìm cách nịnh bợ họ, nếu không nói rõ lập trường với cô từ trước, để cô bị khó xử thì anh đúng là đáng chết thật. Tưởng có chuyện gì nghiêm trọng, hù cô giật cả mình.