Buồn ghê.
Hoắc Thanh Mạt búng một cái lên trán cậu, Hoắc Tân Duệ đau đến hít một hơi lạnh, chỉ nghe cô nói: "Trong lòng cậu không biết bản thân có tác dụng hay không à? Trẻ con thì nên giữ lấy sự ngây thơ của trẻ con. Những chuyện không nên biết thì đừng tò mò. Khi chưa đủ năng lực, biết càng nhiều càng dễ gặp chuyện, hiểu chưa?"
Nói xong lại không nhịn được liếc về phía phòng kia, trong lòng thầm khóc: huhu, cô ấy cũng muốn vào nghe ké. Dù gì cô ấy cũng là nhân viên nghiên cứu, trong mắt họ sao cứ như người vô dụng thế chứ?
Buồn ghê.
Hoắc Tân Duệ định phản bác nhưng nhìn bộ dạng mong ngóng kia của chị mình thì không nhịn được bật cười: "Rồi rồi, em vẫn là trẻ con. Vậy còn chị thì sao? Chị trưởng thành mấy năm rồi đấy, lại còn làm nghiên cứu nữa. Chị không tò mò hả?" Nói rồi còn cố tình chắn trước mặt cô, không cho nhìn vào phòng.
Hoắc Thanh Mạt vươn tay đẩy cậu ra: "Ngứa đòn đúng không? Muốn chị tặng nguyên combo quyền cước không?"
Hoắc Tân Duệ thấy thế ngoan ngoãn né sang bên: "Chị cứ bắt nạt em đi, đợi em thành người lớn rồi..."
Hoắc Thanh Mạt cười hiền: "Thành rồi thì sao, chị vẫn đánh như thường."
Bất chợt, cô ấy hít hít mũi mấy cái là mùi khoai lang nướng!
Cô ngồi xổm xuống, giật cây que trong tay cậu em rồi đảo khoai trong đống than, mùi thơm càng lan tỏa nức mũi. Cô nuốt nước bọt, cười nói: "Sắp chín rồi, lát nữa mang cho chị dâu ăn một củ."
"Chị đừng đảo nữa, chưa chín đâu." Hoắc Tân Duệ vội vàng giành lại que, lật khoai rồi chôn sâu hơn trong than: "Giá mà có bắp non, nướng thêm vài trái thì thơm lắm luôn."
Hoắc Thanh Mạt thèm thuồng: "Ước gì bắp có quanh năm!"
Hoắc Tân Duệ ra vẻ nghiêm túc gật đầu: "Đúng đó, sao bắp không thể có quanh năm chứ? Còn dưa hấu nữa, ăn dưa hấu mùa đông chắc đã lắm."
Hoắc Thanh Mạt: "Mùa đông mà ăn dưa hấu, em không sợ đau bụng à?"
Hoắc Tân Duệ: "Thế thì sao, mùa đông em còn muốn ăn kem nữa kìa."
Đúng lúc đó, Đường Thu Mạn đi tới hỏi hai chị em: "Anh các em đâu rồi? Lát nữa ăn cơm, gọi họ ra ăn."
Hoắc Tân Duệ giơ tay: "Em đi gọi."
Hoắc Thanh Mạt đè tay cậu xuống: "Ngoan, chuyện này để chị làm, em lo nướng khoai đi."
Nói rồi sải bước đi mất, Hoắc Tân Duệ phía sau hừ một tiếng: "Cứ bắt nạt em đi..."
Lúc Hoắc Thanh Mạt đến gần cửa phòng, mấy người trong phòng như có thần giao cách cảm, cùng lúc im bặt. Hoắc Tân Diễn ra mở cửa, thấy cô ấy đang định gõ cửa liền hỏi: "Tới giờ ăn cơm rồi hả?"
Hoắc Thanh Mạt ngây ngốc nhìn anh: "Ừm... Ủa khoan đã, sao anh biết em định gõ cửa?" Cô ấy đi rất nhẹ nhàng, chẳng phát ra tiếng gì, còn định lén nghe xem họ nói gì. Kết quả chưa kịp nghe đã bị họ phát hiện trước rồi.
Trong phòng, bốn người đều từng được linh tuyền tẩy rửa, ngũ giác nhạy bén hơn người thường rất nhiều, nên phát hiện cô đến cũng chẳng khó.
Thật ra, dù Hoắc Thanh Mạt và Thẩm Kỳ Hà chưa từng uống linh tuyền nhưng các loại mỹ phẩm Giang Đường Tri tặng họ đều được nhỏ thêm vài giọt. Nhờ thế, da dẻ cả hai người trắng hồng mịn màng, khiến bao nữ đồng chí trong đại viện phải ghen tị.
Ngay cả họ cũng không hiểu vì sao da mình lại đẹp lên như vậy, chỉ nhớ rõ là từ sau khi dùng mỹ phẩm Giang Đường Tri gửi từ Hồng Kông. Thế là họ tích cực giới thiệu "thương hiệu mỹ phẩm Hồng Kông" cho mọi người trong đại viện.
Giang Đường Tri bị vẻ mặt của Hoắc Thanh Mạt chọc cười, cô ra hiệu cho Hoắc Tân Thần đỡ mình dậy. Hoắc Tân Thần định cúi xuống bế cô thì bị cô ngăn lại: "Em đi từ từ là được."
Nghe thấy tiếng cười, Hoắc Thanh Mạt lập tức đẩy Hoắc Tân Diễn sang một bên, lao nhanh đến trước mặt Giang Đường Tri, chen cả Giang Sâm ra ngoài, rồi làm bộ tội nghiệp: "Chị dâu, mọi người bắt nạt em."
Bộ dạng "mau dỗ em đi" khiến Giang Đường Tri không nhịn được bật cười.
Cô cười, đưa tay véo má cô em: "Em là nhà khoa học lớn của chúng ta, bọn chị còn nâng như nâng trứng, sao nỡ bắt nạt chứ?"