Chương 558

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:55:03

Chờ? Cứ đứng mà đợi à? Cô còn chưa kịp hỏi thì quỷ sai đã biến mất, chỉ để lại mình cô bên hồ. Xung quanh bị sương trắng bao phủ, không nhìn rõ có gì. Trước mặt là một cái hồ không lớn, chỉ cỡ cái bàn tròn. Không nhìn rõ nước là màu gì, vì mặt nước bốc hơi trắng xóa, còn tỏa ra hơi lạnh dày đặc. Cô đứng đó một lúc, đang thấy chán thì mặt hồ đột nhiên chuyển động. Làn sương trắng trên mặt nước dần tan biến, sau đó, trên mặt hồ hiện lên những hình ảnh mà cô chưa từng thấy. Trong hình ảnh ấy, là những chuyện xảy ra sau khi cô cứu Phí Hoằng Văn. Nhìn anh ta hoảng loạn ôm chặt lấy mình, liều mạng chạy đến bệnh viện, nhìn đôi mắt anh đỏ hoe vì khóc, Giang Đường Tri thở dài: "Lần này xảy ra chuyện, chắc họ bị dọa không nhẹ đâu." Khi thấy Hoắc Tân Thần ngồi trực thăng tới bệnh viện, trên người anh toát ra sát khí khiến người ta kinh sợ, cô vươn tay, cách lớp không gian khẽ vuốt má anh: "Hoắc Tân Thần, anh lúc tức giận thật sự rất đáng sợ." Thấy dáng vẻ anh suýt không trụ nổi khi vừa nhìn thấy mình, tim cô thắt lại, mũi cay xè, chẳng kìm được muốn khóc. Nhưng cô chẳng có nước mắt để rơi, đôi mắt chỉ thấy nóng rát và đau nhức. "Nếu chỉ vì em trọng thương mà anh đã thành ra thế này, vậy nếu em chết, nếu thực sự rời xa anh... thì anh sẽ ra sao đây, Hoắc Tân Thần?" Những hình ảnh phía sau khiến mắt cô đau nhức đến mức không mở nổi, cả tim cũng đau đến nghẹt thở. Thì ra cô gặp chuyện, người lo lắng cho cô lại nhiều hơn cô tưởng. Điều khiến cô càng bất ngờ hơn là rõ ràng cô chỉ đi dạo một đoạn, trò chuyện vài câu với Giang Hạ Vân, vậy mà phía bên kia đã trôi qua hai tháng rồi. Thấy mẹ chồng không chút chê bai mà cẩn thận lau người cho mình, ban đầu là sững sờ, sau đó là cảm động đến nghẹn ngào. Cô thật may mắn, mới có thể gặp được một người mẹ chồng tốt đến vậy. Thấy Hoắc Tân Thần với dáng người cao lớn mỗi đêm nằm trên chiếc giường nhỏ, hoặc co mình nằm cạnh cô, khẽ ôm cô vào lòng dáng vẻ đáng thương đó khiến cô đột nhiên rất muốn gặp anh, muốn ngay lập tức được ở cạnh anh. Nhưng đúng lúc ấy, cảnh tượng bỗng thay đổi, hiện lên một thế giới quen thuộc. Là thế giới cũ của cô. Cô thấy bố mẹ mình. Ngũ quan của họ vẫn đẹp đẽ, tình cảm vẫn nồng nàn như xưa nhưng cả hai đều tiều tụy đi nhiều nhất là bố cô, tóc ông đã lấm tấm vài sợi bạc. Người đàn ông từng phong độ ngời ngời, nhìn như mới ngoài ba mươi, sao lại bắt đầu có tóc bạc rồi? Rồi cô sững sờ phát hiện: mẹ cô người phụ nữ luôn tao nhã và xinh đẹp ấy vậy mà... lại có nếp nhăn nơi khóe miệng! Không thể nào! Cô từng dùng nước linh tuyền nuôi dưỡng họ, giúp cơ thể họ mãi trẻ trung. Dù là cô hay chị cô, chưa từng có ai nghi ngờ gì cả. Chẳng lẽ cô rời khỏi thế giới kia... đã lâu đến vậy rồi sao? Lúc này bố mẹ cô không ở nhà mà đang trong một siêu thị lớn. Lạ thật, trước giờ họ không thích đi siêu thị, mọi thứ trong nhà đều có quản gia lo liệu. Chỉ những lúc cô về nhà, hứng chí nổi lên, mới kéo bố mẹ cùng đi mua đồ. Siêu thị này cô chẳng lạ gì. Trước đây từng dẫn bố mẹ tới vài lần. Lần nào cô với mẹ cũng phụ trách chọn đồ, còn bố thì đẩy xe, đôi khi có quản gia đi theo đẩy thêm một chiếc khác. Giờ họ đang đứng ở khu bán đồ ăn vặt khu mà trước đây cô yêu thích nhất. Mẹ cô cầm lấy món snack cô thích, bỏ vào xe, miệng nói: "Không biết con bé bên đó có bị đói không... Mấy món này bên đó chắc chẳng có." Bố cô đang đẩy xe bỗng khựng lại, chỉ vào kệ hàng phía trước: "Em còn nhớ lần trước con bé núp ở đó tính dọa chúng ta không?" Mẹ cô nhìn theo, bật cười: "Tất nhiên là nhớ rồi. Nó lúc nào cũng như hồi bé, nghĩ cái đầu mà quên cái đuôi. Tưởng nấp vào là chúng ta không thấy, ai ngờ cái bóng in trên sàn sớm đã lộ hết rồi."