Chương 584

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 01:02:00

Cụ thể là bao nhiêu tiếng thì bà không nói nhưng em biết người chết vì virus sẽ bốc mùi thối rữa nặng. Phải lập tức hỏa táng, nếu không không khí xung quanh đều mang theo virus. Điều em chưa rõ là nếu động vật ăn phải xác chết đó thì có bị lây không. Virus tồn tại trong không khí bao lâu, triệu chứng cụ thể ra sao em vẫn chưa rõ." Giang Sâm nghe xong, mặt trầm xuống chưa từng thấy, giọng đầy phẫn nộ: "Lại nữa. Lặp đi lặp lại bao nhiêu lần rồi? Nhất định phải biến cả thế giới thành địa ngục họ mới hài lòng chắc? Bọn họ sống yên ổn quá nên hết lần này tới lần khác gây ra virus hại người!" Hoắc Tân Thần nghe xong cũng hoàn toàn chấn động: "Bên em có virus đáng sợ đến vậy à? Lại còn do con người tự nghiên cứu ra?" Hoắc Tân Diễn cũng trầm mặc, ánh mắt nặng nề: "Nếu đúng như em nói, vậy thế giới bên em quá nguy hiểm rồi. Lây qua không khí, tỉ lệ tử vong cao chẳng khác nào tận diệt nhân loại." Giang Đường Tri gật đầu: "Đúng vậy. Mục đích của bọn họ chính là muốn cắt giảm dân số, đồng thời đánh vào tinh thần và sự đoàn kết của nước em. Ở thế giới của em, Hoa Quốc đã đứng đầu thế giới về quân sự và kinh tế, điều đó khiến các cường quốc cũ không chấp nhận nổi. Thế là họ dùng văn hóa đồi trụy và virus để phá hoại niềm tin và tinh thần dân tộc của bọn em." Giang Sâm nhìn về phía hai anh em họ Hoắc, nói: "Thế giới của bọn tôi phát triển đến mức cả thế giới phải dè chừng. Các cường quốc không dám khơi mào chiến tranh. Nhưng chiến tranh văn hóa thì luôn tồn tại. Để hủy diệt một quốc gia, không cần bom hạt nhân. Văn hóa và virus là đủ rồi." Hoắc Tân Thần và Hoắc Tân Diễn rơi vào im lặng. Hai chữ "vũ khí hạt nhân", họ chưa từng tận mắt thấy nhưng nỗi đau bị xâm lược thì cả dân tộc đều đã từng trải qua. Đất nước họ luôn nỗ lực phát triển vũ khí hạt nhân chính là vì không muốn lặp lại cảnh bị bắt nạt. Không ai thích chiến tranh nhưng nếu yếu thì phải sẵn sàng chịu đòn. Hoắc Tân Thần nhìn Giang Đường Tri, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Anh từng nghĩ thế giới của cô là thiên đường hiện đại nhưng quên rằng công nghệ quá tiên tiến cũng mang theo nguy hiểm. Giang Đường Tri nắm tay anh, an ủi: "Không tính đến chiến tranh hạt nhân, thời đại công nghệ thật sự rất tiện lợi. Con người có thể tận hưởng cuộc sống tốt hơn nhờ công nghệ." Hoắc Tân Thần chưa từng trải nghiệm nhưng chỉ cần cô nói, anh tin đó nhất định là cuộc sống đáng mơ ước. Giang Sâm hỏi tiếp: "Vậy đạo trưởng kia tìm thấy em ở đâu? Không lẽ hai người còn đối thoại từ xa?" Cô gật đầu, vẻ mặt có chút đơ đơ: "Ừ, bọn em còn đối thoại nữa đấy. Vô lý thật sự." Cô kể lại toàn bộ những gì đạo trưởng nói cho ba người nghe, và rồi... cả ba cùng "hóa đá". Hoắc Tân Diễn vò đầu, cảm giác như não mình đang bị kích thích đến phát ngứa: "Sáu thế giới song song? Mà chúng ta lại là thế giới thứ tư?" Anh nhìn cô, như đang nghe kể truyện huyền huyễn: "Chuyện này chắc không phải tiểu thuyết huyền huyễn đấy chứ?" Giang Đường Tri chỉ vào mình: "Thế em là cái gì? Em còn có thể xuyên hồn được thì còn chuyện gì không thể xảy ra nữa?" Bốn người Hoắc Tân Thần lén lút trong phòng, Hoắc Tân Duệ và Hoắc Thanh Mạt thì cứ tò mò không chịu được, không biết họ đang làm gì bên trong. Hoắc Tân Duệ có chút không vui: "Chị, bọn họ có phải đang cô lập mình không?" Hoắc Thanh Mạt mắt vẫn dán về hướng phòng khách, nghe vậy liếc cậu một cái: "Nói linh tinh, người ta đang bàn chuyện nghiêm túc." Hoắc Tân Duệ hừ một tiếng, cúi đầu đảo mấy củ khoai trong than hồng, lầu bầu: "Bàn chuyện nghiêm túc sao phải tránh mặt hai đứa mình? Chẳng lẽ tụi mình vô dụng đến thế à?" Cậu năm nay đã 17, năm sau thành người lớn rồi, hoàn toàn có thể tự lo được mọi chuyện, sao lại bị gạt ra ngoài như thế?