Khi Hoắc Tân Thần xách đồ ăn sáng về nhà, thấy anh ba đang tập phục hồi chức năng ngoài sân, còn Giang Đường Tri thì đang thu dọn đồ đạc trong nhà.
Anh chào Giang Sâm: "Chào buổi sáng anh ba, vào ăn sáng đi."
Giang Sâm liếc nhìn Hoắc Tân Thần đầy tinh thần, khẽ gật đầu. Nếu anh ấy có một cơ thể khỏe mạnh, chắc chắn cũng sẽ đi chạy bộ buổi sáng như Hoắc Tân Thần, chứ chẳng phải tập đi từng bước một thế này.
Thấy Hoắc Tân Thần về, Giang Đường Tri đặt túi rác đen cỡ lớn trong tay xuống, nói với anh: "Sáng nay anh rảnh không?"
"Sao thế? Túi gì mà to thế này?"
Lần đầu tiên anh thấy loại túi đen to như vậy, còn đưa tay sờ thử, cảm giác khá chắc chắn.
Giang Đường Tri cười cười giải thích: "Túi đựng rác thôi, có nhiều kích cỡ, cái này là loại lớn nhất."
Hoắc Tân Thần đặt bánh bao và đồ ăn sáng lên bàn, đi đến bên cô, hôn nhẹ lên môi rồi hỏi: "Sáng nay em định làm gì vậy?"
Giang Đường Tri kéo anh ngồi xuống, lại đỡ Giang Sâm đang đi vào ngồi bên cạnh, nói: "Hôm qua em định mua vàng mã về đốt nhưng lái xe đi lòng vòng cũng không tìm được chỗ nào bán. Còn nữa, mình cần một chỗ không người, như vậy mới có thể đốt vàng mã cho Giang Hạ Vân và Ngụy Lăng."
Hóa ra là vì mua không được vàng mã.
Hoắc Tân Thần đứng dậy kéo ghế cho Giang Sâm ngồi, rồi mới ngồi xuống, đáp: "Anh biết chỗ bán. Sáng nay để anh lái xe đưa mọi người đi."
Trong lúc ăn sáng, Hoắc Tân Thần không nhắc đến mấy tin đồn trong khu nhà ở dành cho cán bộ, vì anh biết thính lực của Giang Đường Tri rất nhạy. Nhưng sống ở đây toàn là người có địa vị, chẳng ai rảnh rỗi đi tung tin thất thiệt.
Người ta dám đồn thổi về Giang Đường Tri, một phần cũng do trước kia anh cư xử quá ôn hòa, khiến bọn họ quên mất hiện tại anh không phải người dễ bị nói xấu. Nhưng sau màn "cảnh cáo" sáng nay, e rằng sau này chẳng ai dám nói bậy nữa đâu.
Quả nhiên Hoắc Tân Thần biết nơi bán vàng mã. Vì còn lâu mới đến Tết Thanh Minh, nên bây giờ ít người mua, trừ khi nhà có tang sự. Giang Đường Tri chưa từng mua mấy thứ này nhưng Hoắc Tân Thần và Giang Sâm thì có kinh nghiệm.
Khi cô định mua sạch toàn bộ vàng mã trong cửa hàng, bị Hoắc Tân Thần kéo lại. Anh kéo cô sang một bên, cười cưng chiều: "Vợ à, anh biết em muốn đốt thật nhiều vàng mã cho Giang Hạ Vân nhưng mình cũng nên có mức độ, mua quá nhiều thì không hay đâu."
Giang Đường Tri không hiểu: "Sao lại không hay? Em đốt nhiều một chút cho họ, bên kia sống đỡ khổ hơn.
Còn mấy kẻ tiểu nhân, em cũng muốn gửi xuống làm người hầu cho họ, như vậy bên đó họ có thể làm thiếu gia, tiểu thư thật sự rồi. Họ vốn sinh ra đã có số hưởng, kết quả chưa kịp sung sướng đã mất. Giờ bọn mình mới nhớ ra thì đốt bù nhiều một chút cũng đâu sai."
Hoắc Tân Thần kiên nhẫn giải thích: "Em có thể đốt nhiều nhưng không cần phải quét sạch cả cửa hàng. Làm vậy sẽ phá vỡ quy củ bên đó. Bọn họ nếu đang sống chật vật, bỗng dưng nhận được cả đống tiền, dễ bị ma quỷ khác nhắm tới. Mình có thể chia ra đốt nhiều lần, không cần đốt hết một lượt. Coi như anh mê tín đi nhưng em cứ nghe lời anh, được không?"
Nơi này ngoài miệng thì ai cũng nói mình vô thần nhưng thực chất lại rất tin chuyện âm dương. Anh nói anh mê tín, cô lại tin thật.
Giang Đường Tri: "Được rồi, nghe lời anh, anh bảo mua bao nhiêu thì em mua bấy nhiêu. Nhưng em muốn mua nhà, xe đạp, xe bò, còn có cả hình nhân nam nữ, cả đoàn hát nữa, mấy thứ này em đều phải mua."
Hoắc Tân Thần nhéo má cô: "Được, mua hết!"
Tuy không mua sạch cả cửa hàng nhưng cũng bị cô mua đến gần một phần ba. Cái gì cô cũng muốn mua, cái gì cũng muốn đốt cho Giang Hạ Vân và Ngụy Lăng. Cuối cùng, họ tìm một nơi vắng người. Hoắc Tân Thần lấy bút, viết tên Giang Hạ Vân và Ngụy Lăng lên túi giấy, rồi vẽ một vòng tròn lớn quanh từng người, chia ra đốt riêng.