Đôi tai và cổ đỏ bừng, anh khẽ ho che giấu sự xấu hổ, dùng áo khoác che lại, cúi đầu lau khóe môi cô, rồi kéo cô vào lòng ôm chặt.
Đợi cả hai bình tĩnh lại, anh cúi đầu thì thầm bên tai cô: "Vợ ơi, mình về nhà thôi."
Giang Đường Tri cụp mắt nhìn bàn tay đang bị Hoắc Tân Thần nắm chặt, khóe môi cô khẽ cong lên. Tốt quá, đoàn trưởng Hoắc của cô vẫn đẹp trai như trước. Không đúng, là còn đẹp trai hơn cả trước kia.
Ngũ quan của anh sắc nét và góc cạnh hơn, da có sạm đi một chút nhưng khí chất đàn ông càng thêm rõ nét, cô mê chết mất. Cơ thể anh hình như cũng cường tráng hơn, đứng trước mặt cô như một ngọn núi nhỏ, khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Vừa rồi bị anh ôm vào lòng, mặt cô chôn luôn vào lồng ngực săn chắc của anh, cảm giác an toàn tràn đầy. Cánh tay anh cũng rắn chắc và có lực hơn trước.
Chờ về đến nhà, cô phải ngồi lên cánh tay anh, bắt anh bế mình vừa bồng vừa squat năm mươi cái thử xem.
"Khụ khụ, em dâu, có thể nhìn thấy người khác không? Ví dụ như tôi chẳng hạn?" Tiếng của Chính ủy Lục kéo ánh mắt Giang Đường Tri rời khỏi người Hoắc Tân Thần một cách khó khăn. Cô quay sang cười nhẹ với anh ta: "Chào chính ủy Lục, phiền anh cũng phải vất vả ra tận đây đón tôi."
Hoắc Tân Thần chắn tầm mắt Giang Đường Tri, vẻ mặt đầy chiếm hữu, quay sang nói với Chính ủy Lục: "Vợ tôi cần gì phải nhìn thấy người khác? Ví dụ như anh? Anh không có vợ à?"
Chính ủy Lục: "..." Nếu không phải đánh không lại anh, thật muốn kéo anh ra góc tường "giao lưu kỹ thuật", nhắc cho tên đầu óc toàn vợ này tỉnh ra một chút. Nhìn cái bộ dạng "không đáng giá" kia kìa, đúng là không nỡ nhìn luôn.
Anh ta hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Tôi có việc cần hỏi cô ấy, anh có thể nghiêm túc một chút được không?"
Hoắc Tân Thần siết chặt tay Giang Đường Tri, ngón tay còn lén lút vuốt ve tay cô. Giang Đường Tri liền nắm ngược lấy ngón trỏ anh, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy anh ngoài mặt nghiêm chỉnh nói chuyện nhưng vành tai đã đỏ ửng cả lên. Cô thầm cười trong bụng.
Đúng là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.
Hoắc Tân Thần dùng ngón trỏ gảy nhẹ vào lòng bàn tay cô, ngoài mặt vẫn không vừa ý với Chính ủy Lục: "Chuyện quan trọng lắm à? Cô ấy vừa xuống tàu, còn chưa kịp nghỉ ngơi, không thể chờ về nhà khách nghỉ ngơi xong rồi hỏi sao?"
Giang Đường Tri nhìn vẻ mặt bó tay của Chính ủy Lục, liền nhẹ nhàng lắc lắc tay Hoắc Tân Thần, chạm mắt anh rồi nhỏ giọng nói: "Thấy anh rồi thì chẳng thấy mệt gì nữa. Chính ủy muốn hỏi gì thì để anh ấy hỏi đi."
Câu này thành công khiến đoàn trưởng Hoắc vừa lòng, toàn thân tỏa ra khí vui vẻ, anh ôm cô chặt hơn, hôn khẽ lên má cô, nói: "Vợ ơi, ở đây nhiều người quá, không tiện nói chuyện."
Ý là không trả lời câu hỏi của Chính ủy Lục, cũng không muốn nói việc chính lúc này. Đây cũng là lý do anh lên tiếng ngăn cản.
Chính ủy Lục lắc đầu thở dài, nói với Hoắc Tân Thần: "Cậu không thấy ba đứa nhỏ kia cứ la lên đòi gặp em dâu à? Còn cái người phụ nữ kia, phát điên la hét bảo em dâu vu khống chị ta?"
Hoắc Tân Thần đột nhiên dừng bước, nghiêm mặt quay lại nhìn đám người đang cãi vã, ánh mắt anh lập tức chạm phải ánh mắt của người phụ nữ đó.
Ánh mắt anh như dã thú hung hãn, như thể giây tiếp theo sẽ lao tới xé xác đối phương. Người phụ nữ bị ánh nhìn ấy dọa đến run lẩy bẩy, không dám đối mặt, ngoan ngoãn bị cảnh sát dẫn đi.
Hoắc Tân Thần thu lại ánh mắt, lập tức quay sang nhìn Giang Đường Tri bằng ánh nhìn dịu dàng đầy âu yếm: "Bọn họ bắt nạt em à?"
Chính ủy Lục: "..." Cậu có nghe được mình đang nói gì không? Ai dám bắt nạt cô ấy chứ?
Tôi hỏi cậu đấy.
Ba anh lính kia: "..."
Thì ra lời đồn vẫn còn nhẹ, đoàn trưởng Hoắc này đâu chỉ sủng vợ, đúng là nô lệ vợ rồi, mê mẩn đến phát điên. Còn nữa, anh có hiểu nhầm gì về đồng chí Giang Đường Tri không vậy? Không nói đến chuyện có bọn họ bảo vệ, chỉ riêng cô ấy thôi, có giống người dễ bị bắt nạt không?