Chương 81

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:48:57

"Đi công tác rồi." Nghe vậy, Đường Thu Man không hỏi thêm, mà trả lời luôn câu hỏi vừa nãy: "Mẹ và dì Giang là bạn thân nhiều năm, khi xưa đính hôn, cả hai bên đều rất hài lòng." Hoắc Tân Duệ cắt lời: "Câu này mẹ nói nhiều lần rồi. Hồi đó đính hôn là với chị Vân Vân. Nhưng chị ấy mất tích nhiều năm, nhà họ Giang lại muốn để Giang Thiên Thiên thay thế, còn nhiều lần ám chỉ muốn anh cả cưới cô ta. Tại sao mẹ không ngăn lại? Tại sao không từ chối dứt khoát? Mẹ có biết vì chuyện này mà anh suýt nữa bị trầm cảm không? Mẹ có từng nghĩ những gì người lớn các mẹ làm, đang từng bước hủy hoại anh ấy không?" Đường Thu Man nhíu mày: "Ai bảo con là mẹ đồng ý chuyện đó?" "Dù mẹ không đồng ý nhưng cũng không từ chối." Hoắc Tân Duệ gằn giọng. Nghĩ đến bộ dạng đau lòng tột độ của anh trai lúc nãy, cậu muốn nổi giận nhưng lại không biết trút lên ai. Trong lòng như bị nghẹn, khó chịu đến mức chỉ muốn đánh nhau với ai đó. Cậu chưa từng gặp chị Vân Vân, vì cậu sinh sau chị năm năm. Nhưng cậu từng xem qua bức ảnh trong ví anh trai bức ảnh chụp chung duy nhất của hai người. Hai đứa trẻ xinh xắn nắm tay nhau, cười rạng rỡ trước ống kính. Dù ảnh đã cũ và mờ nhưng cũng nhìn ra được lúc ấy họ vui vẻ và rất xứng đôi. Cậu tiếp xúc với ba anh em nhà họ Giang hơn chục năm, biết rõ họ là người thế nào gia đình ấy ai cũng tử tế. Vậy nên, chị Vân Vân nhất định cũng là người tốt. Gen nhà họ Giang vốn đẹp, đương nhiên không thể so với người ngoài như Giang Thiên Thiên. Cô ta tuy trông ngoan ngoãn nhưng toàn là giả tạo. Bản chất xấu xa, nuôi thế nào cũng không đổi chính là lời bà nội cậu nói. Bà nội là tiểu thư danh gia vọng tộc, từng trải biết bao nhiêu người, chỉ cần nhìn Giang Thiên Thiên một cái là biết cô ta tâm cơ nặng, kiểu người phá hoại. Bà không ưa Giang Thiên Thiên, nên chưa từng cho cô ta bước chân vào nhà cũ họ Hoắc nửa bước. Nhà họ Giang vốn rất tốt, chỉ là trong chuyện của Giang Thiên Thiên, khiến cậu không thể hiểu nổi. Vân Vân mất tích thì vẫn là con gái họ. Trong nhà lại có ba đứa con trai, tại sao nhất định phải nhận nuôi một đứa con gái ngoài? Càng khó hiểu hơn, người ngoài rốt cuộc vẫn là người ngoài, sao lại có thể thay thế được vị trí của tiểu thư thật sự? Đường Thu Man bất chợt thở dài, nói: "Tiểu Duệ, dù con tin hay không thì trong lòng mẹ, con dâu cả từ đầu đến cuối luôn là Vân Vân." Hoắc Tân Duệ hừ lạnh, ngồi xuống đối diện: "Con không tin. Chị Vân Vân mất tích 17 năm, tuy lâu lâu mẹ vẫn nhắc tới nhưng trong lòng các người đã chuẩn bị cho điều xấu nhất rồi. Mẹ không chịu hủy hôn với nhà họ Giang, chẳng qua là không muốn làm sứt mẻ quan hệ với dì Giang, cũng vì hai nhà còn ràng buộc lợi ích. Con không hiểu nổi, nhà họ Hoắc mà không dựa vào nhà họ Giang thì không sống nổi sao?" Quả đúng là con nhà danh gia, mới 15 tuổi mà đã nhìn thấu mọi chuyện, lúc phân tích thì chẳng ai nghĩ cậu là thiếu niên chưa trưởng thành. Đường Thu Man đứng dậy, đáp một câu: "Mẹ chỉ có thể nói với con một điều Giang Thiên Thiên sẽ không bao giờ trở thành con dâu nhà họ Hoắc." Nói rồi bà không thèm để ý cậu nữa, quay người vào phòng ngủ chính. Hoắc Tân Duệ nghiến răng, vớ lấy cặp sách chuẩn bị về phòng. "Anh Tân Diễn, có ở nhà không ạ?" Tiếng Giang Thiên Thiên vang lên ngoài cửa, lửa giận trong lòng Hoắc Tân Duệ lập tức bùng lên. Điều cậu ghét nhất chính là nghe giọng của cô ta. Cậu quăng cặp xuống, sải bước ra ngoài mở cửa, liền thấy cô ta đang mặc váy liền mới nhất, đầu còn đeo kẹp nơ bướm màu hồng. Cậu còn ngửi thấy mùi son và nước hoa. Rõ ràng là có chuẩn bị trước. Đuôi mắt Giang Thiên Thiên hơi xếch lên, trông như mắt cáo vậy. Chóp mũi hơi nhọn, môi thì mỏng, lúc không cười nhìn có phần chanh chua cay nghiệt. Nhưng cô ta biết điểm yếu này của mình, nên luôn giữ nụ cười nhã nhặn, tạo cảm giác ngoan hiền vô hại.