Chương 67

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:42:32

Nhưng chừng nào em chưa được tìm thấy thì hôn ước của hai người vẫn không thể hủy. Giang Thiên Thiên người thay thế em nghiễm nhiên trở thành hôn thê tương lai của nó. Tuy nó luôn phản đối nhưng nhà họ Giang và nhà họ Hoắc quan hệ sâu đậm, lại thêm việc người nhà Giang quá nuông chiều Thiên Thiên, nên muốn hủy hôn... rất khó." Anh ngừng một chút, nhìn Giang Đường Tri, do dự rồi nói tiếp: "Hoắc Tân Diễn là học viên ưu tú của trường quân đội, cũng là một phi công xuất sắc. Tình cảm của nó với em chưa từng thay đổi, dù hai người xa cách suốt mười bảy năm. Anh nghĩ, khi hai người gặp lại, có khi nó sẽ càng yêu em sâu đậm hơn." Ánh mắt anh nhìn cô đầy tuyệt vọng và u sầu: "Tri Tri, có lẽ chúng ta... không thể kết hôn được nữa." Nói rồi, anh mặc đồ, bước xuống giường, thu dọn giường gấp và chăn, chuẩn bị sang phòng bên. "Đứng lại." Khi anh vừa định rời đi, Giang Đường Tri gọi anh lại. Anh đứng khựng lại, quay lưng về phía cô, tim đau thắt như bị ai bóp nghẹt, chỉ muốn bật khóc. Lần đầu tiên anh yêu một cô gái, lại là hôn thê của em họ mình. Rõ ràng hai người sắp đi đăng ký kết hôn, tại sao lại đúng lúc này biết chuyện đó? Nếu anh không biết mà đăng ký với cô thì sau này cho dù có biết, cô cũng đã là vợ anh rồi. Có hôn ước thì sao chứ? Nhưng anh lại biết chuyện này ngay trước khi đi đăng ký, nên không thể vô sỉ mà âm thầm kết hôn với hôn thê của em họ mình người con gái anh vẫn luôn mong nhớ. Anh không làm được chuyện vô liêm sỉ như vậy. Điều duy nhất anh có thể làm... là chủ động rút lui. Anh quay lưng về phía cô, cố kìm nén cảm xúc nhưng đôi tay run rẩy đã bán đứng tâm trạng lúc này của anh. Giang Đường Tri có chút hối hận vì đã nhắc tới chuyện này với anh. Nhưng cô cũng đâu biết nguyên chủ lại có một vị hôn phu chứ? Chuyện này đúng là khiến cô cười không nổi. Cô hít sâu một hơi, khoác áo bước xuống giường, đi đến trước mặt anh. Thấy anh mím chặt môi, cố tránh ánh mắt mình, cô bỗng cảm thấy xót xa. Anh thực sự thích cô, cũng dùng hành động chứng minh anh muốn nghiêm túc ở bên cô. Nhưng bây giờ, đột nhiên biết cô là hôn thê của em họ, với tính cách của anh, chắc chắn sẽ không thể làm chuyện tổn thương em trai mình, càng không thể kết hôn trong khi biết rõ mọi chuyện. Cô khẽ thở dài, nói: "Đặt giường xuống đi." Hoắc Tân Thần cúi đầu không nhìn cô, tay vẫn nắm chặt giường gấp, không chịu buông. Toàn thân anh đang cố gắng kiềm chế bản thân không vượt qua ranh giới. Giang Đường Tri thấy anh không nhúc nhích, nói: "Đừng để em phải nói lần thứ hai. Đặt giường xuống, nếu không em giận đấy." "Rầm" một tiếng, Hoắc Tân Thần không chút do dự đặt giường xuống nhưng anh vẫn quay mặt đi, không chịu nhìn cô. Giang Đường Tri suýt bật cười vì hành động của anh, cô nén ý cười, nói: "Hoắc Tân Thần, anh không định nhìn xem em bây giờ trông thế nào à?" Hoắc Tân Thần hơi nghi ngờ, quay đầu nhìn cô. Thấy cô chỉ mặc mỗi chiếc quần giữ nhiệt, thậm chí không mang tất, anh liền cuống lên: "Em muốn bị cảm à? Mau chui vào chăn!" Giang Đường Tri lại nhìn anh, nói: "Anh chẳng quan tâm em nữa, vậy còn lo lắng làm gì?" "Ai nói anh không quan tâm em?" Anh cúi người bế thốc cô lên, nhanh chóng đặt cô vào giường, kéo chăn bọc kỹ. Sau đó cởi áo khoác, ôm chặt lấy cô, dùng thân nhiệt sưởi ấm cho cô. Chuyện không vượt ranh giới gì đó... So với sức khỏe của cô, đều là vớ vẩn hết! Giang Đường Tri không chống cự, để mặc anh ôm lấy mình, nhẹ giọng nói: "Chưa gì đã không chịu nghe em giải thích, tự suy diễn đủ điều. Hoắc Tân Thần, nếu tối nay anh bước ra khỏi phòng này, có lẽ giữa chúng ta thật sự kết thúc." Trái tim Hoắc Tân Thần như bị bóp nghẹt, đau đớn đến mức vô thức siết chặt cô hơn nhưng chút lý trí còn lại khiến anh lựa chọn im lặng.