Chương 384

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:06:33

Cô bật cười, vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ hôn nhẹ lên khóe môi: "Trong mắt anh, em là kiểu người dễ mềm lòng như vậy sao?" Hoắc Tân Thần ôm eo cô, gật đầu: "Ừ, nhìn ngoài thì lạnh lùng xa cách nhưng thật ra em rất tốt bụng. Em phân biệt đúng sai rất rõ ràng, đặc biệt là với những người thực sự khổ, em luôn vô thức muốn giúp họ, dù chẳng có quan hệ gì, em vẫn không nỡ làm ngơ." Thấy cô sững người, anh nói tiếp: "Tri Tri, đó là ưu điểm của em, cũng là điều khiến anh bị em thu hút nhất. Nhưng đôi khi, ưu điểm đó cũng sẽ khiến em vướng vào rắc rối. Anh chỉ muốn nói, chồng em đủ năng lực để chống lưng cho em, em chỉ cần sống thật với bản thân mình là được. Em vui vẻ mới là điều quan trọng nhất." Anh biết cô là người rất có nguyên tắc nhưng cũng có thể vì anh mà sẵn sàng phá bỏ nguyên tắc đó. Giống như chuyện vừa rồi, nếu không phải vì học vấn em họ Hoàng Hiểu Linh quá thấp, có lẽ Giang Đường Tri đã vì nể mặt Phó đoàn trưởng Ngô mà phá lệ. Anh không muốn cô vì mình mà phải làm những việc bản thân không muốn. Đặc biệt là từ chuyện mẹ anh kể lại, đầu năm họ đi chơi Cố Cung, gặp sinh viên Thanh Hoa, dù người ta học ngành kiến trúc, dù đã trúng tuyển vào tập đoàn Hồng Hưng, cô cũng chẳng can thiệp. Thậm chí còn dạy dỗ Phí Ngọc Hạ rằng: trước khi trọng dụng ai, phải điều tra lý lịch trước. Như lần cô tuyển dụng Bạch Linh ở Hồng Kông, việc đầu tiên là cho người điều tra ba đời tổ tông nhà người ta rồi mới sử dụng. Chuyện cô làm ở Hồng Kông, Ngô Băng Băng và Hạ Tử Dương đã kể lại cho anh đầy đủ. Không chỉ anh, ngay cả tư lệnh Tào và mấy người kia cũng biết cả. Cô đã ứng xử ra sao với đám người quyền thế đó, đã kiếm được bao nhiêu tiền trong thời gian ngắn, đã khéo léo từ chối những người đàn ông có ý đồ với cô như thế nào... Ở Hồng Kông, tính cách cô rõ ràng hơn, hành động cũng mạnh mẽ hơn, trí tuệ cũng sáng rực hơn. Đó là mặt mà anh chưa từng thấy có lẽ, đó mới là con người thật của cô. Ở nội địa, ở cạnh anh, cô vẫn luôn thu mình, che giấu ánh sáng của mình. Anh muốn cô được sống là chính mình, không muốn cô phải chịu ấm ức nơi này. Cô một mình đến thế giới xa lạ này, lại gả cho anh. Nếu ngay cả khi ở cạnh anh cũng không thể là chính mình thì anh đúng là một người chồng quá thất bại rồi. Nghe anh nhắc hai lần "em vui vẻ mới quan trọng nhất", Giang Đường Tri bỗng trầm ngâm. Chẳng lẽ... cô trông không vui sao? Cô vẫn luôn cười khi ở trong khu nhà mà? Anh làm sao phát hiện được cô không vui? Thấy có không ít người đang nhìn về phía này, cô khẽ đẩy anh ra, khiến anh lùi hai bước. Cô đứng thẳng, tiến lên một bước, mỉm cười: "Vậy thì làm phiền chồng phải vất vả hơn, bảo vệ em cho tốt nhé." Hoắc Tân Thần tất nhiên cũng thấy nhiều ánh mắt xung quanh. Anh nắm tay cô, nghiêm túc nói: "Ít nhất là ở trong nước, anh có thể bảo vệ em, tin anh." Dĩ nhiên là cô tin. Với quân hàm hiện tại của anh, ai dám động vào cô? Cả hai tới nhà Trần Vân, Trần Vân rất vui, nhiệt tình mời họ vào ngồi. Sau một hồi hàn huyên, Trần Vân ấp úng hồi lâu rồi cũng mở miệng hỏi Giang Đường Tri về yêu cầu tuyển dụng của nhà máy. Thực ra dạo gần đây, báo đài đều đưa tin về tiêu chuẩn tuyển dụng. Ai để tâm thì đều biết cần những gì để được vào làm. Nhưng Trần Vân lại trực tiếp hỏi cô, không cần đoán cũng biết là gặp chuyện tương tự như Hoàng Hiểu Linh. Chỉ là người nhờ Trần Vân giúp là ai thì chưa rõ. Giang Đường Tri đáp: "Thực ra, việc em mời nhà đầu tư vào nội địa, em đã nói rõ là sẽ không tham gia vào quá trình tuyển dụng. Vì em không phải vạn năng, nhiều yêu cầu của nhà máy đối với nhân viên, em cũng không nắm rõ."