Hồi nhỏ ông ta rất đẹp trai, Đàm Na vừa gặp đã say, thế là hai người yêu nhau điên cuồng, giấu tất cả người lớn. Nhưng chưa được bao lâu, đúng lúc ông định đến nhà cô ta cầu hôn thì bắt gặp cảnh cô ta ôm hôn người đàn ông khác. Ông ta nổi giận bỏ nhà đi, nhập ngũ luôn.
Trong quân đội, ông ta gặp Uông Khiết, bắt đầu theo đuổi kịch liệt. Sau khi Uông Khiết bị Hoắc Hồng Minh từ chối, bà tức giận mà đồng ý quen ông ta.
Ông ta tưởng rằng mối tình với Đàm Na sẽ mãi chôn vùi, sẽ chẳng ai biết, cũng chẳng có liên hệ gì nữa. Nhưng sau khi ông và Uông Khiết sinh ba đứa con, trong một lần về nhà cũ, ông ta lại gặp hai anh em Đàm Na ở đó.
Ông tưởng Đàm Na đến tìm mình, lập tức kéo cô ta ra ngoài định đuổi đi. Nhưng Đàm Na nhìn thấy người đàn ông cô ta từng ngày nhớ đêm mong, vui mừng nhào tới ôm chặt không buông.
Cảnh đó bị Đàm Cao Minh và mẹ Giang Hoằng Binh trông thấy. Đàm Cao Minh nhìn bộ quân phục của Giang Hoằng Binh, trong mắt đầy tính toán. Mẹ Giang thì rất thích Đàm Na. Cô ta miệng ngọt, biết lấy lòng, khác hẳn cô con dâu lúc nào cũng cao ngạo, lạnh lùng bà vốn chẳng ưa.
Hai anh em Đàm giúp bà vài việc, bà liền mời họ ở lại vài hôm, rồi chứng kiến cảnh tượng đó. Lúc đó, bà mẹ Giang chưa biết hai người là con cháu nhà cậu họ. Đàm Na nhất quyết không buông Giang Hoằng Binh, nói với mẹ anh rằng họ từng thề hẹn cả đời, chỉ vì hiểu lầm mới chia xa, giờ tìm lại được rồi, nhất định không buông.
Giang Hoằng Binh sợ hãi, việc đầu tiên ông ta nghĩ là: Tuyệt đối không thể để Uông Khiết biết chuyện này. Nhà họ Giang từng là danh gia vọng tộc nhưng vì chiến tranh mà sa sút, điều kiện kém xa nhà họ Uông.
Ông có thể thăng tiến nhanh như vậy, phần lớn là nhờ nhà vợ làm chỗ dựa, nếu cô biết chuyện, đời anh coi như xong. Nhưng Đàm Na không phải dạng dễ bỏ cuộc. Cô ta đã chịu đủ khổ, giờ tìm được sao có thể từ bỏ?
Đàm Cao Minh biết chuyện họ từng hứa hẹn với nhau, liền lấy đó uy hiếp. Mẹ Giang lại thích Đàm Na, nghĩ đã từng yêu nhau thì cứ để cô ta ở ngoài sống, không khó nuôi. Sợ bị bại lộ, Giang Hoằng Binh buộc phải thỏa hiệp.
Thời gian đó, ông ta quấn lấy Uông Khiết, muốn bà mang thai thêm lần nữa. Nhưng trong thời gian ấy, ông ta bị hai anh em Đàm gài bẫy, phát sinh quan hệ với Đàm Na, rồi cô ta lập tức có thai.
Không dám làm lớn chuyện, ông ta phải thu xếp công việc cho Đàm Cao Minh, chu cấp đủ mọi thứ, còn phải lén nuôi Đàm Na. Hai tháng sau khi Uông Khiết sinh con gái, Đàm Na cũng sinh ra Giang Thiên Thiên. Nhưng vì khó sinh, cô ta chết ngay sau đó.
Đàm Cao Minh không đời nào chịu nuôi đứa nhỏ, uy hiếp Giang Hoằng Binh phải mang con về, nếu không sẽ tố lên tổ chức, lên đơn vị. Giang Hoằng Binh không đồng ý, cảnh cáo ngược lại, nói nếu bị ép quá, ông ta sẽ liều chết cùng.
Đàm Cao Minh không phải hạng tốt lành gì. Gã ta đem đứa bé tới nhà mẹ Giang Hoằng Binh. Bà nhìn thấy đứa nhỏ vừa giống người nhà, lại có nét giống cô em họ ngày xưa, liền thấy lạ nhưng nhất thời chưa nhớ ra được gì.
Mẹ của Giang Hoằng Binh không thích con gái, nên đã lén đưa Giang Thiên Thiên về quê, nhờ người khác nuôi đến tận ba tuổi. Một lần, khi trò chuyện với Đàm Cao Minh về cha mẹ gã ta, sau khi nghe tên bà mới sững người nhận ra: thì ra họ có họ hàng.
Giang Thiên Thiên không chỉ là huyết mạch nhà họ Giang, mà còn là cháu ngoại của chị gái bà là họ hàng gần. Vậy nên mẹ Giang Hoằng Binh quyết định đón cô bé về tự mình nuôi dưỡng. Nhưng nếu để Uông Khiết biết chuyện có đứa con ngoài giá thú, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Đàm Cao Minh bí mật nói với bà rằng: nhà họ Uông luôn kiêu ngạo, coi thường nhà họ Giang, càng khinh thường nhà họ Đàm. Hắn còn xúi bà rằng, dù sao bà cũng chẳng ưa con gái do Uông Khiết sinh ra, vậy chi bằng để Giang Thiên Thiên thay thế. Và rồi, một kế hoạch độc ác ra đời.