Lúc bị anh hôn trong khách sạn, cô ta cũng chỉ hơi chống cự rồi buông xuôi. Vì nụ hôn ấy, từng có rất nhiều lần giữa họ. Cô ta nghĩ, hôn lần cuối cũng coi như khép lại mối tình đầu.
Nhưng cô ta không ngờ, Lục Dực lại đến, lại thấy môi cô ta sưng đỏ. Càng không ngờ phản ứng của anh ấy lại gay gắt như vậy.
Cô ta đã quá ỷ lại vào tình cảm Lục Dực dành cho mình, để rồi cứ mãi lưỡng lự giữa hai người. Cô ta vốn không phải kiểu người như vậy. Hồi yêu Tạ Ngôn Minh, cô ta chỉ muốn bên anh ta đến bạc đầu răng long.
Anh ta rời đi đột ngột, khiến cô ta tưởng mình bị bỏ rơi. Khi đó cô ta từng oán hận, thậm chí nghĩ đến chuyện tự tử. Sau này gặp Lục Dực, chính anh ấy là người giúp cô ta dần dần quên đi Tạ Ngôn Minh.
Cô ta từng nghĩ, yêu một người đàn ông yêu mình, không để bản thân tổn thương nữa, mới là lựa chọn sáng suốt của phụ nữ. Lục Dực rất tốt chững chạc, điển trai, trầm ổn khác hẳn Tạ Ngôn Minh, mà cũng quyến rũ chẳng kém.
Nhưng cô ta lại cố chấp, chỉ yêu Tạ Ngôn Minh.
Ban đầu, được Lục Dực đối xử tốt, cô ta cảm thấy áy náy, cố gắng đáp lại tình cảm ấy. Nhưng sau khi Tạ Ngôn Minh quay về, hiểu lầm được hóa giải, lòng cô ta lại thay đổi, cô ta đã từng nói chia tay với Lục Dực, cần thời gian suy nghĩ.
Nhưng anh níu kéo cô ta, xin cô ta đừng từ bỏ, nói sẽ chờ cô ta. Dần dà, cô ta xem sự tốt bụng của anh ấy là điều hiển nhiên, vô tình làm tổn thương anh ấy.
"Con đang mơ màng cái gì đấy?"
Mẹ Phạm vẫy tay trước mặt cô ta, thấy sắc mặt cô ta vẫn tệ, không vui nói: "Mặt mày thế kia thì sao làm cô dâu được? Lên phòng ngủ bù đi, ngày mai còn phải làm tân nương đấy."
Phạm Thải Ân đúng là mệt nhưng cô ta không dám ngủ. cô ta phải chờ Lục Dực, chờ câu trả lời của anh ấy. Cũng không phải đợi lâu, Lục Dực dẫn bố mẹ sang thật.
Mẹ Phạm thấy họ thì ngạc nhiên: "Ôi chào thông gia, sao phải đến tận nơi thế này? Có chuyện gì gọi một cuộc là được mà, ngại quá!"
Mẹ Lục nhìn Phạm Thải Ân, thấy cô ta vẫn cứ nhìn chằm chằm vào con trai bà, ánh mắt đầy lo lắng và mong chờ. Bà chỉ thản nhiên dời mắt đi.
Sao không biết quý con bà sớm hơn? Giờ mới tiếc? Bà quay sang mẹ Phạm, dứt khoát: "Đừng gọi thông gia nữa, không hợp đâu."
Một câu thôi, cả nhà họ Phạm đều sững sờ.
Nửa tiếng sau.
Mẹ Phạm lạnh lùng nhìn con gái, thấy cô ta mắt đỏ hoe, cứ nhìn Lục Dực mãi, bà thở dài, đầy thất vọng. Bà đã dặn bao nhiêu lần, đừng dính dáng gì tới Tạ Ngôn Minh nữa. Không người đàn ông nào chấp nhận vợ mình dây dưa với tình cũ cả.
So với người làm ăn như Tạ Ngôn Minh, vợ chồng bà thích Lục Dực hơn. Còn trẻ mà đã là chính ủy, lại lễ độ, chững chạc, quan trọng là chỉ có con gái bà trong lòng. Người như vậy, có soi đèn cũng khó tìm được lần thứ hai.
Bà nhìn sang Lục Dực, vẫn còn muốn níu kéo: "Không còn cơ hội nào nữa sao? Bác trai bác gái rất quý cháu, cháu là một đứa trẻ rất tốt. Những năm qua cháu yêu Thải Ân nhiều thế nào, chúng ta đều thấy cả. Bác luôn nghĩ, Thải Ân gặp được cháu là may mắn kiếp trước của nó."
Bà chỉ vào căn nhà được trang trí và đống của hồi môn: "Nhà bác cũng coi trọng cháu, làm hết khả năng để hai đứa có một khởi đầu tốt. Thải Ân là con gái duy nhất trong nhà, hai anh nó đều đã yên bề gia thất. Bác chỉ mong sau khi hai đứa cưới, có con rồi, bọn bác sẽ giúp chăm."
Lục Dực cắt lời bà: "Cháu xin lỗi, bác gái. Cháu và Thải Ân không có duyên, không đi đến cuối cùng được, là lỗi của cháu. Nhưng bác đừng lo, Thải Ân là cô gái tốt, nhất định sẽ tìm được người xứng đáng với mình."
Bạn trai cũ của cô ta chưa bao giờ từ bỏ, lại còn làm ăn riêng, sau này chắc chắn họ sẽ sống tốt.