Chương 76

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:47:27

Hoắc Tân Thần nghe cô nói vậy, cuối cùng cũng mở miệng: "Xin lỗi, vợ tôi không thích xuất hiện trước đám đông." Nói xong ôm cô định rời đi. Nhưng đạo diễn Trần Minh lại chạy đến chắn trước mặt họ, nói với Giang Đường Tri: "Tôi không phải kẻ lừa đảo, tôi thật sự là đạo diễn. Đây là danh thiếp của tôi." Anh ta lấy từ túi ra một tấm danh thiếp, đưa cho cô: "Cô không bước chân vào giới phim ảnh, sẽ là một tổn thất lớn cho cả ngành." Sau đó quay sang Hoắc Tân Thần: "Anh à, vợ anh sinh ra đã là nữ chính, cô ấy là ngôi sao lấp lánh, nên được mọi người chú ý, được cả thế giới yêu mến." "Đủ rồi." Hoắc Tân Thần không muốn nghe nữa: "Anh à, không phải ai cũng thích làm ngôi sao. Mà vợ tôi không có hứng thú." Trần Minh không muốn bỏ lỡ Giang Đường Tri nhưng nhìn hai người họ không giống người thường, anh ta đành nhượng bộ, quay sang cô nói: "Nếu cô muốn vào giới giải trí, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho tôi." Anh ta chỉ vào số điện thoại trên danh thiếp, rồi mang theo vẻ tiếc nuối quay lại nhà hàng Tây. Giang Đường Tri nhìn danh thiếp một chút, tiện tay ném vào túi xách, rồi lên xe rời đi cùng Hoắc Tân Thần. Trên đường, anh vừa lái xe vừa lén nhìn cô, do dự một lát rồi hỏi: "Em nói xem, liệu hắn có phải là lừa đảo không? Trước đây lúc họp, tụi anh cũng có nói đến chuyện giới giải trí. Nghe bảo ở Thâm Quảng với Hồng Kông dạo này nhiều kẻ lừa đảo giả danh môi giới, chuyên đi dụ dỗ người trẻ." Giang Đường Tri có chút tò mò: "Ồ? Mấy anh họp cũng bàn tới mấy chuyện này à?" "Ừ, có nhắc tới." Anh nghiêm mặt nói: "Giờ đất nước mở cửa, nhiều ngành nghề bắt đầu phát triển. Nhưng so với Hồng Kông, bên mình cả về thông tin lẫn cơ hội vẫn còn kém xa. Nên có nhiều bạn trẻ muốn đổi đời, liều mình tới mấy thành phố lớn hay Hồng Kông để tìm cơ hội. Nhưng mấy chỗ đó lừa đảo nhiều lắm, lợi dụng khoảng cách thông tin, lừa người ta đi làm việc phi pháp, thậm chí bị bán đến vùng hẻo lánh." Nghe đến đây, Giang Đường Tri cũng thấy tình hình nghiêm trọng, liền hỏi: "Vậy mấy anh có kế hoạch đối phó chưa?" Hoắc Tân Thần không trả lời nhưng biểu cảm đã nói lên tất cả. Họ vẫn chưa có cách giải quyết triệt để. Bởi khi nhận được báo án thì đã muộn, không có camera, không chứng cứ, mất dấu người thì biết tìm ở đâu? Việc truy bắt vô cùng khó khăn, mà nhà nước cũng không thể cấm người trẻ ra ngoài làm ăn. Chỉ có thể tăng tốc phản ứng khi nhận được báo cáo. Rồi qua tin tức, báo chí, đài phát thanh... cảnh báo người dân khi ra ngoài phải đề cao cảnh giác, đừng dễ dàng tin người lạ. Cuối cùng, anh quay sang cô dặn dò: "Nếu em tới Hồng Kông, mà mẹ nuôi không sắp người đón thì anh sẽ đích thân đưa em sang thành phố bên cạnh." Anh thật sự không yên tâm để cô đi một mình. Nếu được chọn, anh không muốn cô tới Hồng Kông, nơi đó quá nhiều biến số, Giang Đường Tri bật cười khẽ, không đáp lại. Nếu anh biết trước đây cô từng đến những chỗ nào, chắc đến ngủ cũng không yên. Huống hồ, thay vì lo cô gặp nguy hiểm, chi bằng lo cho mấy kẻ định nhắm vào cô thì hơn vì nếu chọc giận cô, kết cục của họ, nhẹ thì nửa sống nửa chết, nặng thì mất mạng. Tứ Cửu Thành, nhà họ Giang Giang Thiên Thiên ngồi trong phòng, đọc đi đọc lại tờ báo trong tay, khuôn mặt đầy hoang mang. Cô ta lẩm bẩm: "Sao lại thế này? Không thể nào... cô không phải nên đang ở quê sao? Tại sao lại xuất hiện trên tàu hỏa? Sao lại còn giúp quân đội bắt được gián điệp? Chẳng lẽ... cô cũng trọng sinh rồi?" Cô ta bỗng bật dậy, đi tới đi lui trong phòng, rồi bắt đầu nghiêm túc phân tích lại mọi chuyện. Kiếp này cô không được đón về nhà như kiếp trước nhưng lại tự mình lên tàu đi Nam Thành nơi vị hôn phu cô đang ở. Mà vị hôn phu ấy, cũng chính là anh họ của Hoắc Tân Diễn, kiếp trước đã hy sinh nhưng giờ lại chưa chết.