Chương 599

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 01:06:00

Thấy Hoắc Tân Thần sắp tiếp tục làm nũng, anh vội ho khan cắt ngang: "Khụ khụ, hai người đủ rồi đấy." Giang Đường Tri ôm đầu Hoắc Tân Thần, quay sang nhìn Giang Sâm: "Anh ba à, anh vẫn chưa quen với kiểu tương tác của bọn em à? Bọn em đã thế này bốn năm rồi đấy." Giang Sâm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, có chút bất đắc dĩ: "Ừ, hai người đã dính nhau bốn năm rồi, mà sao tình cảm càng lúc càng mặn nồng vậy chứ." Ngày nào cũng quấn lấy nhau mà vẫn yêu nhau đến mức đó, đến anh cũng phải thấy ghen tị. Giang Đường Tri cười: "Chứng tỏ bọn em là duyên trời định rồi." Hoắc Tân Thần hôn lên khóe môi cô, rồi đứng dậy vòng ra sau ôm cô từ phía sau, nghiêng đầu hỏi Giang Sâm: "Anh ba, anh tính sống độc thân mãi vậy à?" Người theo đuổi Giang Sâm không ít nhưng anh đều từ chối. Bọn họ cũng hiểu lý do vì chưa chắc ở lại đây lâu dài, nên không muốn làm khổ người khác. Nhưng nhìn anh suốt ngày bôn ba vì sự nghiệp, sắp chạm ngưỡng ba mươi mà bên cạnh vẫn chẳng có ai, Hoắc Tân Thần cũng phải phục sát đất. Giang Sâm nghe vậy không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn về phía đình bát giác. Đúng lúc đó, từ bên trong vọng ra tiếng của Thẩm Kỳ Hà: "Ngày mai đi gặp thử xem, người ta tới xin cưới mấy lần rồi, mình cũng không thể cứ từ chối mãi được, cũng phải để người ta có mặt mũi chứ." Tiếng Hoắc Thanh Mạt lập tức vang lên, ngữ khí đầy phản đối: "Mẹ, con không đi. Hồi nhỏ anh ta với đám bạn cứ gọi con là 'đàn ông đội váy', còn nói con tính cách thế này sau này ế chồng. Bị con đánh mấy lần rồi mà vẫn chọc, đúng là loại yếu đuối vô dụng, con thèm vào mà coi trọng." Thẩm Kỳ Hà ngạc nhiên: "Có chuyện đó sao?" Hoắc Thanh Mạt: "Tất nhiên rồi. Họ còn nói nếu con không phải người nhà họ Hoắc, đã bị họ dạy dỗ rồi. Chẳng qua là thấy con có thân phận, nên bị đánh cũng không dám đánh lại." Cô ấy lạnh giọng: "Giờ thấy nhà mình thế lực lớn, lại muốn nịnh nọt, đâu có chuyện dễ ăn vậy. Thà làm ni cô còn hơn đi xem mắt với loại người đó!" Giang Sâm nhíu mày, anh không hiểu nổi, Hoắc Thanh Mạt là một cô gái xuất sắc như thế, sao lại có người từng mắng cô là "đàn ông đội váy"? Chỉ vì cô ấy giỏi giang, mạnh mẽ, nên bị mấy gã đàn ông thiếu bản lĩnh đó cố tình bôi nhọ? Thẩm Kỳ Hà cũng bắt đầu bực bội: "Không ngờ cậu ta là người như thế. Ban đầu là nể tình bác con với bố con thân nhau nên mới bảo con đi gặp thử thôi." Hoắc Thanh Mạt im lặng một lúc, giọng khẽ khàng: "Nếu con không đi... bố có bị khó xử không?" Thẩm Kỳ Hà: "Tất nhiên là không. Con đang nghĩ gì vậy, con tưởng bố con bây giờ còn cần dùng con cái để liên hôn củng cố địa vị sao?" Giang Đường Tri vẫn im lặng nhưng ánh mắt thì luôn đặt trên người Giang Sâm. Cô đã nhận ra từ ba năm trước Giang Sâm đối với Hoắc Thanh Mạt có phần khác biệt. Anh ấy rất kiên nhẫn với cô ấy, gần như chuyện gì cũng chiều theo. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Anh ấy luôn giữ một khoảng cách nhất định với Hoắc Thanh Mạt, không tiến gần cũng không đẩy ra, chỉ cần cô ấy cần, anh ấy sẽ có mặt. Cứ như anh ấy là một người anh trai vững chãi, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Mà Hoắc Thanh Mạt cũng thật sự coi anh ấy là anh trai thân thiết, cứ thích quấn lấy anh ấy, kể với anh ấy về thế giới khác của cô ấy. Họ giữ mối quan hệ như thế đã hơn ba năm. Cô cảm nhận được Giang Sâm với Hoắc Thanh Mạt là khác biệt. Vì trên đời này, ngoài Giang Đường Tri ra, anh chỉ đối tốt với Hoắc Thanh Mạt. Với những cô gái khác, anh luôn giữ khoảng cách, không để ai có cơ hội tiến lại gần. Nhưng vì sao anh ấy lại không tiến thêm một bước cô đại khái cũng hiểu lý do. Bên dưới cây lựu. Hoắc Thanh Mạt đang dùng cây gậy đồ chơi chọc chọc vào con chó Vương Tài đang nằm bẹp dưới đất, há miệng thở hổn hển vì nóng. Thấy Vương Tài chỉ uể oải vẫy đuôi lấy lệ, cô ấy quay sang hỏi người đàn ông đứng bên: "Anh Sâm, mai anh phải về Nam Thành thật à?"