Chương 265

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:36:14

Hoắc Thanh Mạt liếc xéo anh ấy, giọng lạnh tanh: "Còn tự hào lắm hả?" Giang Quán Lâm mỉm cười quay lại nhìn cô ấy: "Tự hào chứ, vì anh là người duy nhất giành được cơ hội tiễn em gái ra sân bay." Hoắc Thanh Mạt nheo mắt nhìn anh ấy, rồi bất ngờ quay sang nói với Giang Đường Tri: "Chị, chị chưa biết đúng không, hồi nhỏ anh hai bị em đánh suốt ấy. Ảnh thích khóc cực, cứ mỗi lần em bắt nạt là lại khóc. Em còn ngồi lên người ảnh giả làm cưỡi ngựa, ảnh không chịu nhưng không đánh lại được em, đành phải cho em cưỡi. Ha ha ha ha ha!" Giang Quán Lâm: "Em im miệng được chưa? Có gì đáng khoe đâu?" Cái con nhỏ này, lại lôi chuyện cũ của anh ấy ra nói rồi. Anh ấy nhìn sang cảnh vệ, thấy người ta đang nín cười, anh ấy ho một tiếng, giải thích: "Quân tử không chấp phụ nữ, anh là nhường nó đấy." "Ui ui, nhường em hả?" Hoắc Thanh Mạt bất ngờ đưa tay véo cổ sau của anh, thấy anh phản xạ rùng mình một cái, cô cười: "Biết là anh sĩ diện, muốn giữ hình tượng anh hai trong lòng chị dâu. Nhưng mà Tiểu Lâm Tử, trước mặt em thì làm cháu ngoan vẫn an toàn hơn đấy." Giang Đường Tri tròn mắt nhìn hai người họ tương tác, cô hỏi Hoắc Thanh Mạt: "Hình như em nhỏ hơn anh ấy một tuổi mà?" Hoắc Thanh Mạt buông Giang Quán Lâm ra, nói: "Đúng rồi, em nhỏ hơn ảnh một tuổi nhưng ảnh yếu quá. Em đấm một cái là ngất, chị tin không? Không tin để em biểu diễn liền cho chị xem." Giang Đường Tri: "..." Cô em chồng này sao lại hài hước thế, cưng muốn xỉu. Giang Quán Lâm: "..." Cô ấy thật sự nghĩ bây giờ vẫn đánh lại được anh ấy chắc? Vì muốn rửa nhục hồi bé, anh ấy đã tập luyện chăm chỉ sau lưng bao nhiêu lâu rồi. Anh ấy bảo là nhường là nhường thật, sao cô ta lại không tin? Giang Đường Tri nắm tay cô, nhỏ giọng nói: "Lần sau đừng đem mấy chuyện cưỡi ngựa, cưỡi người ra nói nữa. Em là con gái lớn rồi, nói thế không hợp." Hoắc Thanh Mạt khựng lại, gật đầu: "Ò, lần sau em chú ý. Tại cứ thấy mặt ảnh là em muốn đánh, rồi lại nhớ đến chuyện hồi bé. Em quen nói mấy chuyện đó trước mặt ảnh rồi." Giang Đường Tri nhắc: "Thói quen đó nên bỏ đi." Hoắc Thanh Mạt gật lấy gật để: "Bỏ bỏ bỏ, em nhất định bỏ. Chị dâu bảo bỏ thì nhất định phải bỏ." Giữa Hoắc Thanh Mạt và mấy anh em nhà Giang Quán Lâm thật ra cũng chẳng thân thiết gì cho cam. Từ nhỏ cô ấy đã quen thói bênh vực kẻ yếu. Khi nghe Hoắc Tân Diễn anh họ hơn cô ấy đúng một tuần tuổi kể rằng cô bé mà anh ấy thích nhất bị lạc mất, suốt ngày ôm mặt khóc, cô ấy tò mò hỏi sao lại khóc thì anh ấy chỉ đáp: "Vân Vân của anh biến mất rồi." Biết rõ ngọn ngành, cô ấy cứ rảnh là đi gây sự với đám Giang Quán Sâm. Trong số đó, Giang Quán Sâm là người bị cô ấy đánh thảm nhất. Mỗi lần gặp là bị cô ấy đẩy ngã, bịt miệng rồi đấm đá túi bụi, không cho kêu la gì hết. Ban đầu cô ấy không đụng tới Giang Quán Lâm. Cho đến một lần đang xử lý Giang Quán Sâm thì bị Giang Quán Lâm bắt gặp. Anh ấy nhào tới kéo cô ấy ra để cứu em trai. Hoắc Thanh Mạt là kiểu người ai dám cản đường là nhớ cả đời. Thấy mình bị ngăn cản đang lúc cao trào, cô ấy xông lên đè Giang Quán Lâm ra đất, cưỡi lên bụng anh ấy rồi tát tới tấp vào mặt anh ấy. Thù hằn giữa hai người cũng bắt đầu từ đó. Suốt mười hai năm sau, mỗi lần gặp mặt là y như rằng hoặc đánh nhau hoặc khẩu chiến. Phần lớn thời gian, Giang Quán Lâm đều là bên chịu trận, còn Hoắc Thanh Mạt gần như chưa từng thua. Ban đầu, phụ huynh hai bên cũng cãi nhau không ít vì chuyện này. Nhưng Hoắc Thanh Mạt cứng đầu, bị phạt đứng hay bị bắt đến nhà xin lỗi cũng không ăn thua, lần sau vẫn tiếp tục đánh, mà còn đánh mạnh tay hơn. Lâu dần, người lớn cũng mặc kệ, để lũ trẻ tự xử với nhau.