Giang Đường Tri nói với Thi Giai Lâm: "Con không quá hứng thú với minh tinh nhưng nếu việc mời họ về giúp nhà họ Phí tăng lợi nhuận thì con hoàn toàn ủng hộ."
Câu trả lời ấy khiến Phí Hoằng Văn hơi bất ngờ, không kìm được nhìn cô qua gương chiếu hậu. Cô không hề kích động hay mất kiểm soát trước lời đề nghị đó, ngược lại còn hiểu được hàm ý sâu hơn trong câu chuyện.
Cô ấy đúng là có điểm hơn người, nếu không sao lại khiến anh cả và chị dâu dành nhiều tình cảm như vậy? Muốn báo ân có cả ngàn cách, tại sao lại chọn cách phiền phức nhất? Cho cô ấy một khoản tiền, sắp xếp công việc, hoặc tặng căn hộ thế là xong ơn nghĩa.
Nhưng anh cả lại nhận cô làm con nuôi, còn công khai chuẩn bị cả đống sính lễ, cho cô không ít tiền tiêu vặt, rồi còn mời cô sang tận Hồng Kông chơi. Anh cả tốt với cô như vậy, chắc chắn không chỉ vì cô cứu được Tiểu Thiên Hạo, cũng không đơn thuần vì nhan sắc.
Anh ấy từng thấy không biết bao nhiêu cô gái vì muốn gặp minh tinh mà phát cuồng, cũng từng thấy rất nhiều người vì muốn bám lấy nhà họ mà tự hạ mình, thậm chí quỵ lụy mất cả tôn nghiêm.
Đặc biệt là mấy cô gái từ nội địa sang, còn tệ hơn nữa. Nhưng Giang Đường Tri thì không. Cô luôn giữ phong thái bình tĩnh, đặt mình ngang hàng với họ. Nhìn thấy sự phồn hoa của Hồng Kông, cô không hề choáng ngợp.
Gặp anh ấy và Thi Khải Tuấn, cô cũng chẳng lấy lòng, thậm chí còn có ý giữ khoảng cách.
Thú vị đấy.
Thi Giai Lâm cười tươi: "Vậy thì mời hết đi, thế nào cũng có người con thích."
Giang Đường Tri mỉm cười gật đầu.
Nhà họ Phí sống trong khu biệt thự cao cấp dành cho giới siêu giàu, mà biệt thự của họ không thể gọi là "nhà" nữa rồi, phải nói là "trang viên" mới đúng.
Ở Hồng Kông, nơi ở cũng là một loại biểu tượng thân phận. Với dòng họ như nhà họ Phí, tất nhiên chỗ ở không thể giống người bình thường được. Từ lúc lên xe đến khi vào biệt thự nhà họ Phí, Ngô Băng Băng như bị shock, cả quãng đường không nói nổi một câu.
Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng tận mắt chứng kiến độ phồn hoa của thành phố này, cô vẫn không giấu được sự choáng ngợp. Cô ấy vô thức ngồi thẳng người, cố tỏ ra tự tin để các cậu ấm nhà họ Phí không thấy cô lúng túng.
Sự giàu có nơi đây đã vượt ngoài trí tưởng tượng của cô ấy, khiến cô ấy không khỏi cảm thấy chua xót trước khoảng cách giữa Hồng Kông và nội địa.
Tổ quốc vĩ đại sao có thể bị một thành phố nhỏ như Hồng Kông lấn át? Nước Đông Phương đáng ra phải như rồng trỗi dậy, khiến các quốc gia khác phải ngước nhìn, chứ không thể để người ta coi thường như thế.
Nhà họ Phí rất coi trọng Giang Đường Tri. Khi xe vừa qua cổng lớn, cả gia đình đã ra tận nơi đón, đây được xem là nghi thức tiếp đãi cao nhất rồi. Quản gia mở cửa xe, Thi Giai Lâm là người xuống đầu tiên.
Phí Hồng Bân vừa thấy bà đã chẳng màng hình tượng, chạy lại ôm chầm lấy, còn thì thầm mấy lời nhớ nhung bên tai. Thi Giai Lâm đỏ mặt. Thực ra bà cũng nhớ ông. Họ hiếm khi phải xa nhau, lần này bà ở lại Tứ Cửu Thành lâu hơn một chút, cả hai đều vừa lo vừa nhớ đối phương. Giờ về tới nhà rồi, Phí Hồng Bân cuối cùng cũng thấy yên lòng.
Mọi người trong nhà đã quen với cảnh hai người phát "cẩu lương" bất cứ lúc nào, không ai ngạc nhiên nữa.
Phí Hoằng Văn xuống xe, giả vờ ho khan: "Này anh chị, có thể vào trong rồi hãy ân ái không? Hai người đang chắn mất quý khách của chúng ta rồi đó."
Giang Đường Tri bế Tiểu Thiên Hạo ngồi ở ghế sau, mỉm cười nhìn bé: "Bố mẹ em tình cảm ghê nha."
Tiểu Thiên Hạo cười toe, vẫy tay như đang đáp lại cô.
Phí Hồng Bân ôm nhẹ vai vợ, lùi hai bước, nhìn vào trong xe: "Biết mà, khi còn ở Tứ Cửu Thành, Tri Tri đã thấy anh với mẹ nuôi của cô ấy thân thiết thế nào rồi. Phải không Tri Tri?"