Nếu toàn diện đều xuất sắc thì người đó chính là "thần" trong lòng họ. Hiển nhiên, Hoắc Tân Thần chính là kiểu người đó. Đối mặt với những lời nghi ngờ, anh dùng hành động để khiến người ta tâm phục khẩu phục.
Thi bắn súng?
Được thôi, anh điềm tĩnh bắn hòa với xạ thủ giỏi nhất Nam Thành, còn rõ ràng nhường vài phần, không để người ta mất mặt.
Tỉ thí?
Không vấn đề, một chấp hai mươi.
Hai phút sau, hai mươi người bị anh đánh gục hết, anh vẫn bình tĩnh đứng tại chỗ, khẽ vung tay. Theo lời Phó đoàn trưởng Ngô, động tác của anh nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, mà khi ra tay thì cực kỳ dứt khoát, nếu không phải đồng đội thì hai mươi người kia chắc đã toi đời rồi.
Tới nước đó, chẳng còn ai dám bài xích anh nữa, ánh mắt nhìn anh còn chẳng khác gì fan cuồng. Nhưng Hoắc Tân Thần chưa dừng lại ở đó. Anh còn thi thể lực, chạy bền, rèn luyện sức bền... cái nào cũng khiến người ta phải thán phục.
Chính vì biết anh năng lực cá nhân quá mạnh, nên sau này trong nhiều nhiệm vụ, không ít đồng đội đã được anh cứu. Trong diễn tập quân sự, khả năng chỉ huy, bố trí chiến thuật, tác chiến tổ đội của anh đều khiến người khác phải nể phục.
Phó đoàn trưởng Ngô ăn một miếng bánh chẻo, nói với Giang Đường Tri: "Nên anh ấy được thăng lên đoàn trưởng ngay cuối năm thứ hai, tôi không ghen chút nào, vì thật sự xứng đáng."
Anh nâng ly cụng với Hoắc Tân Thần, giọng chợt trầm xuống: "Chúng ta làm việc với nhau bao nhiêu năm, giờ nghĩ đến sắp phải chia tay, lòng tôi thấy khó chịu lắm."
Nói rồi cạn một hơi, lại rót thêm một ly rượu trắng. Ai cũng biết chẳng có bữa tiệc nào không tàn nhưng khi chuyện xảy ra với chính mình, lại chẳng dễ gì nói lời chia ly cho nhẹ lòng. Anh ở đây hơn sáu năm rồi, khắp doanh trại và khu tập thể đều có bóng dáng anh.
Họ cùng đổ mồ hôi, cùng chịu đòn, cùng liều mạng, cùng uống rượu...
Có quá nhiều kỷ niệm, sao mà dễ buông tay cho được. Dù sau này có gặp lại, cũng không thể như xưa nữa. Dẫu sao, Hoắc Tân Thần sẽ càng lúc càng cao, còn họ... chỉ có thể ngước nhìn, Hoắc Tân Thần cúi đầu, hiếm khi im lặng như vậy.
Anh nhấp một ngụm trà, đứng dậy đi lấy ly rượu, tự rót cho mình một ly, nói với Phó đoàn trưởng Ngô: "Ở Nam Thành mấy năm nay, anh em sống rất vui. Anh à, cảm ơn vì những năm qua đã chăm lo cho tôi."
Phó đoàn trưởng Ngô vội cụng ly, hai người ngửa cổ cạn sạch.
Giang Đường Tri ngồi bên cạnh Hoắc Tân Thần, âm thầm nắm lấy tay anh đặt trên đùi mình, tay còn lại gắp một chiếc bánh chẻo đặt vào bát anh. Hoắc Tân Thần lập tức siết nhẹ tay cô, không nói gì, rồi gắp bánh ăn liền hai miếng.
Phó đoàn trưởng Ngô ngồi đối diện đỏ hoe mắt, lại rót thêm một ly, nói: "Rốt cuộc là ai chăm ai đây. Hồi đó nếu không có cậu, vợ tôi đã không qua nổi ca phẫu thuật. Cha vợ tôi bệnh nặng, nếu không nhờ cậu vận dụng quan hệ mời chuyên gia nổi tiếng thì lúc đó ở Tứ Cửu Thành, ông ấy đã chẳng qua khỏi, giờ chắc cũng ba năm rồi."
Anh ấy lại cạn thêm một ly.
Sau đó gắp bánh chẻo, chấm dấm, cúi đầu nói: "Những năm qua, toàn là cậu âm thầm lo cho tụi tôi. Dù chưa từng nhắc đến, cũng chẳng đòi hỏi gì nhưng tụi tôi đều ghi nhớ hết."
Anh ấy ăn hết bánh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hoắc Tân Thần: "Tôi vẫn hay nói với vợ, đời này có thể gặp được cậu, được làm đồng đội bao năm, chắc là kiếp trước tôi tích được không ít phúc đức."
Nghe vậy, Hoắc Tân Thần bật cười: "Anh à, tôi giúp mọi người, là vì thật lòng muốn vậy."
Còn chưa chính thức chia tay mà hai người đàn ông đã đỏ hoe cả mắt. Vốn dĩ nói sẽ không uống rượu, vậy mà Hoắc Tân Thần lại uống với Phó đoàn trưởng Ngô ly này nối tiếp ly kia. Hoàng Hiểu Linh mang hết bánh chẻo ra, thấy hai người đã uống hết nửa chai rượu trắng.
Chị "ối giời ơi" một tiếng, đặt khay xuống, trừng mắt với Phó đoàn trưởng Ngô: "Ai cho hai anh uống nhiều rượu vậy hả? Chiều còn có việc nghiêm túc phải làm đấy, không được uống nữa đâu. Muốn uống thì để tối uống tiếp, lúc đó tôi chuẩn bị ít món nhắm cho."