"Á."
Cánh tay đau điếng, khiến người kia không kiềm được hét to, ví tiền cũng rơi xuống đất. Trần Vân nghe tiếng động lập tức quay lại nhìn, còn lo lắng hỏi chị ta bị sao.
Người đồng bọn kia vừa định lén nhặt ví lên, lại bị một quả táo khác ném trúng đầu.
"Á."
Người phụ nữ kia hét thảm, ngã nhào xuống đất, hoảng hốt nhìn quanh.
Trần Vân vừa quay sang nhìn người này, còn chưa kịp hỏi gì, chủ quầy bán cá đã không chịu nổi mà nhắc: "Ví tiền của chị rơi kìa, mau nhặt lên!"
"Hả? Ví tiền?" Trần Vân hốt hoảng, lập tức che túi lại cúi xuống tìm, cuối cùng nhặt được ví sau lưng mình. Lúc này chị mới phản ứng kịp thì ra mình gặp trộm, mà lại chính là hai người phụ nữ ngồi hai bên.
Chủ quầy cá chỉ về phía sau: "May nhờ cô ấy, không thì ví tiền của chị mất tiêu rồi. Chỉ tiếc hai quả táo."
Táo bị ném nát cả rồi, lực ném này cũng quá ghê gớm đi. Trần Vân vội đứng dậy nhìn về phía sau, thấy Giang Đường Tri đang cầm táo vẫy tay với chị, lòng bỗng thấy ấm áp, gật đầu với cô, rồi quay người tát thẳng một cái: "Dám ra tay với vợ bộ đội, các người xong đời rồi."
Bên này động tĩnh lớn, Hoàng Hiểu Linh cũng bị thu hút, vừa quay lại nhìn thì thấy ông chủ sạp hoa quả đang giơ ngón cái với Giang Đường Tri: "Đồng chí này ném chuẩn thật đấy nhưng cô lấy táo của tôi ném người thì có phải nên đền không?"
"Đền!"
Giang Đường Tri không nói hai lời, mở túi lấy ra ba hào đưa cho ông ta: "Đủ không?"
"Đủ rồi đủ rồi."
Hai quả táo nhỏ có đáng giá ba hào đâu nhưng ông cũng không trả lại, nhanh chóng cất tiền.
Hoàng Hiểu Linh vội hỏi chuyện gì xảy ra, Giang Đường Tri kể đơn giản: "Chị Vân gặp hai tên trộm, em ném hai quả táo ngăn lại."
"Gì cơ? Hai tên trộm?"
Hoàng Hiểu Linh lập tức nổi giận, vừa định xông qua thì đột nhiên quay sang lườm chủ sạp trái cây: "Ông chủ gian thương, hai quả táo bé tí mà dám lấy của cô ấy ba hào? Người ta đang làm việc tốt, giúp đỡ mọi người, ông lấy tiền thì thôi đi, sao còn lấy đắt như vậy? Mau trả lại một hào rưỡi!"
Mọi người xung quanh giờ đều đã biết chuyện trộm cắp, nghe Hoàng Hiểu Linh nói thế, ai nấy đều khen Giang Đường Tri dũng cảm, rồi bắt đầu chĩa mũi dùi về phía ông chủ sạp. Bị chỉ trỏ quá nhiều, ông ta đành rút ra một hào rưỡi đưa lại cho Giang Đường Tri.
Cô thì chẳng quan tâm mấy xu mấy hào đó nhưng thấy Hoàng Hiểu Linh đòi giúp mình thì cũng phối hợp nhận lại, còn cảm ơn chị.
Hoàng Hiểu Linh kéo cô lại, hạ giọng dặn: "Em phải tinh ý chút, đừng để bị lừa. Hai quả táo nhỏ xíu mà bắt trả giá trên trời. Theo sát chị, đừng tự ý đưa tiền nữa."
Giang Đường Tri bật cười: "Vâng, em nghe chị. Giờ mình qua xem chị Vân thế nào đi."
Bên kia, hai người trộm đã bị cán bộ tới giữ lại, hỏi xem có ai khác bị mất đồ không, quả nhiên có người phát hiện mất phiếu thịt, mất tiền, có người còn bảo mất hai quả trứng gà, có người kêu thiếu hai quả trứng cút.
Giang Đường Tri: "..." Mất hai quả trứng cút?
Nói thật đấy hả? Nhưng đúng là sau đó kiểm tra, toàn bộ mấy món này đều có trên người hai người phụ nữ kia.
Giang Đường Tri: "6."
Hoàng Hiểu Linh đi bên cạnh nghi ngờ hỏi: "Gì mà sáu?"
Giang Đường Tri: "Chị nghe nhầm rồi, em có nói gì đâu."
Vì vụ việc này, Trần Vân không dám đi riêng nữa, cứ kéo Giang Đường Tri theo, còn nhất quyết mua hai cân thịt ba chỉ cảm ơn. Giang Đường Tri từ chối mãi không được, đành theo luôn. Cô cũng mua vài loại cá tôm, cá chim, cá trắm, cá chép đều mua mấy con.
Tôm sú và tôm sông cũng mua hai ba cân, sau đó mua thêm ít ớt xanh, khoai tây, rồi chuẩn bị rời khỏi. Tới cửa chợ nông sản, xe đạp của Trần Vân và Hoàng Hiểu Linh treo đầy đồ, chỉ có Giang Đường Tri là mua ít nhất.
Hoàng Hiểu Linh đói bụng, nói: "Đi ăn cơm nha? Quán mì da heo kia ngon lắm, ăn chút không?"