Chương 576

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:59:51

Mẹ Tống gật đầu, dặn thêm: "Nhưng nhớ về trước tám rưỡi đấy, lát còn đi chúc Tết." "Vâng, con biết rồi." Nhưng cô nàng chưa kịp đi thì chuông điện thoại trong nhà lại reo lên. "Liễu Huyên à, điện thoại tìm con này." Thời này điện thoại bàn không có hiển thị người gọi, nên không biết là ai. Nghĩ có thể là gọi từ Hồng Kông, cô vội tới nghe máy: "A lô, tôi là Tống Liễu Huyên đây." Đầu dây bên kia vang lên tiếng trẻ con khóc, Tống Liễu Huyên nhướng mày, tự hỏi là ai gọi. Cô ấy nhớ không có bạn nào vừa sinh con. Nhưng ngay sau đó, giọng nói có chút bực bội vang lên: "Là tôi, Vương Sơ Nhược đây." Tống Liễu Huyên thật sự bất ngờ: "Vương Sơ Nhược? Cô phát sốt rồi à?" Mồng Một Tết mà gọi cho mình làm gì? Hai người đâu thân đến mức phải gọi chúc Tết. Mà thật ra đây là lần đầu tiên cô ta chủ động gọi điện cho mình. Vương Sơ Nhược cười lạnh trong điện thoại: "Sao hả, không sốt thì không được gọi cho cô à?" Tống Liễu Huyên bĩu môi: "Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?" Vương Sơ Nhược cũng không vòng vo: "Nghe nói cô bước chân vào giới giải trí rồi? Còn đóng phim cổ trang nữa." Ngữ khí đó khiến người ta nghe mà muốn đánh: "Sao, đụng chạm tới đại tiểu thư Vương rồi à? Nghe giọng cô, hình như tôi vào giới giải trí phải xin phép cô trước ấy nhỉ?" Vương Sơ Nhược bị tiếng khóc của con làm phiền, quát giúp việc: "Dẫn nó đi tìm bố nó!" Sau đó quay lại nói với Tống Liễu Huyên: "Không cần xin phép tôi, chỉ là không ngờ cô lại đi làm cái nghề phơi mặt ra ngoài như vậy. Khiêu vũ không đủ thỏa mãn cô à? Giờ lại đi làm diễn viên. Giới giải trí bây giờ rẻ mạt đến mức ai cũng chen vào được à?" Tống Liễu Huyên đảo mắt, đúng như cô đoán gọi tới không có chuyện gì tốt lành, Mồng Một Tết mà tìm người gây sự. Chẳng thay đổi chút nào. Cô ấy cười khẩy: "Ban đầu tôi còn nghĩ cô đang ở cữ nên tha cho cô một lần nhưng nếu cô đã tự dâng lên thì tôi không khách khí đâu. Vương Sơ Nhược, tôi nghe nói chồng cô có bồ nhí, lúc cô còn bầu bí đã dẫn cô ta ra ngoài chơi, cô ta thậm chí còn đến trước mặt cô khiêu khích. Thật không vậy?" "Tống Liễu Huyên! Cô chán sống rồi à?" Vương Sơ Nhược gần như lập tức phát điên, hét lên: "Cô nghe ai nói? Tôi nói cho cô biết, tôi sống rất tốt! Không có bồ nhí, không có trục trặc gì hết, hiểu chưa?" Tống Liễu Huyên ồ lên một tiếng: "Vậy à? Thế cô kích động vậy làm gì?" "Cô..." Tống Liễu Huyên thật sự không muốn phí thời gian quý báu của mình cho cô ta: "Mồng Một Tết đừng có rảnh rỗi đi tìm người chọc tức. Nếu không có gì hay ho thì đừng làm phiền nữa." Vừa định cúp máy, đã nghe Vương Sơ Nhược hét lên: "Đừng cúp, tôi có việc muốn nhờ!" Tống Liễu Huyên "tặc tặc" mấy tiếng: "Cô có chuyện nhờ tôi? Vương Sơ Nhược, đi nhờ người mà cái thái độ này à? Đợi khi nào cô học được cách cư xử, hãy quay lại tìm tôi." Vương Sơ Nhược ở đầu dây kia khó chịu nói: "Tống Liễu Huyên, cô nhất định phải ép người quá đáng vậy sao?" Cô ta trông chẳng khá khẩm gì, sắc mặt tái mét, vừa bồn chồn vừa bực dọc trạng thái tệ thấy rõ. Tống Liễu Huyên bị chọc đến bật cười: "Tôi ép người? Là cô vô lý gây sự trước mà! Mồng Một Tết mà đi tìm người gây sự, cô cố tình phải không?" Nghe mẹ kể, Vương Sơ Nhược hiện giờ sống chẳng ra sao. Sinh được con trai trưởng tôn nhà họ Tôn vốn phải được cưng chiều nhưng do thái độ khinh người, không biết tôn trọng ai, nên nhà chồng dần lạnh nhạt. Ngay trong hôn lễ, nhà họ Vương làm mất mặt nhà họ Tôn. Sau khi cưới, cô ta kiêu căng ngạo mạn, chẳng coi bố mẹ chồng ra gì, kết quả bị cả nhà chồng lạnh lùng, xem như không khí. Chồng cô ta Tôn Hạo Sơ khi cô mang thai thì ra ngoài lăng nhăng, bạn bè mỗi lần tụ họp đều dẫn cùng một cô gái. Nếu không phải cô gái đó tự nhảy vào trước mặt Vương Sơ Nhược khoe khoang, chắc cô ta còn bị lừa dài dài.