Giọng Giang Đường Tri nhàn nhạt, ánh mắt chẳng hướng về ai: "Thôi khỏi. Ăn ít thì đổi vị, ăn nhiều lại sinh bệnh."
Hoắc Tân Thần thấy cô không chỉ làm như không thấy mình, còn nói chuyện với Hoắc Tân Diễn, còn nhờ người ta đưa trứng cho cô, mà cái đĩa đó ngay bên cạnh anh. Nếu nói cô không giận thì tên anh viết ngược lại luôn cho rồi.
Xong đời.
Tối nay chắc chẳng dỗ nổi rồi. Anh lén lút dưới bàn chạm vào tay cô, thấy cô không tránh, liền dùng ngón trỏ ngoắc lấy ngón út cô, ánh mắt dỗ dành nhìn sang. Nhưng đúng lúc ấy cô cúi đầu ăn trứng, chẳng buồn liếc anh lấy một cái.
Anh mím môi, khẽ dịch người lại gần, nhẹ nhàng lắc lắc ngón út cô, thấy cuối cùng cô cũng nhìn qua, anh lập tức ấm ức chớp mắt với cô một cái. Giang Đường Tri khựng lại, rõ ràng không ngờ được đoàn trưởng Hoắc mà cũng biết làm nũng. Sát thương thế này với cô là quá nặng, suýt thì cười bật ra.
Dưới bàn, ngón út cô cũng nhẹ nhàng ngoắc lại anh một cái, anh lập tức cười tít mắt. Quả nhiên, chiêu của Ủy viên Lục hữu dụng thật!
Anh vốn chẳng biết làm nũng, cũng không giỏi dỗ dành con gái nhưng anh từng thấy Ủy viên Lục làm nũng với vị hôn thê của mình, lúc ấy anh khinh bỉ không thôi, một người đàn ông trưởng thành mà hành xử chẳng biết xấu hổ.
Còn lén chế giễu Ủy viên Lục, người kia chỉ cười bảo anh thật đáng thương, đến lúc gặp được người mình yêu, anh sẽ hiểu, so với sĩ diện, khiến người mình yêu vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.
Còn lén truyền kinh nghiệm cho anh: không chỉ con gái thích đàn ông làm nũng, mà đàn ông làm nũng đúng lúc, cũng khiến phụ nữ mềm lòng. Hoắc Tân Diễn vốn đang tươi cười, nhìn thấy hai người tương tác ngọt ngào, ánh mắt dần u ám, đến cả cảm giác thèm ăn cũng không còn.
Vương Sơ Nhược đứng yên tại chỗ, ngơ ngác nhìn Hoắc Tân Thần đây còn là vị đoàn trưởng cao lãnh cô từng quen sao? Anh ấy... lại làm nũng với Giang Đường Tri! Anh ấy... biết làm nũng sao?
Cô ta đã yêu anh nhiều năm như vậy, đến một nụ cười anh còn chưa từng dành cho cô ta, vậy mà với Giang Đường Tri, không chỉ cười, mà còn chủ động dịu dàng như thế.
Cú sốc này với cô ta quá lớn. Chẳng lẽ cô ta lại thấp kém đến thế?
"Còn đứng ngây ra đấy làm gì, ngồi xuống ăn cơm đi." Giang Quán Mặc không để ý đến tình huống bên này, anh vừa đặt bát đũa lên bàn vừa nói với Vương Sơ Nhược: "Lúc nãy không phải em bảo đói sao? Mau ngồi xuống ăn lúc còn nóng, để nguội là hết ngon đấy."
Anh ta rất thoải mái, nhiệt tình mời Sơ Nhược, còn hỏi Hoắc Tân Thần có uống rượu được không, nói hôm nay anh vui nên muốn uống một chút.
Hoắc Tân Thần hiểu ngay "vui" trong miệng anh ta là chỉ chuyện gì nhưng anh chẳng buồn chiều theo. Lúc này anh chỉ muốn bọn họ ăn xong rồi đi, ra nhà khách mà ở, đừng làm phiền thế giới hai người của anh và cô.
Giang Quán Mặc thấy ai cũng im lặng, bèn muốn khuấy động không khí, quay sang Giang Đường Tri: "Anh còn chưa giới thiệu, đây là Vương Sơ Nhược, ở cùng khu nhà với bọn anh. Nhà bọn anh với nhà cô ấy cũng gần, hồi nhỏ hay chơi chung. Chỉ là sau này lớn rồi, mỗi người phân công một nơi, tứ tán khắp nơi, muốn tụ họp một lần cũng khó."
Hoắc Tân Thần lập tức sửa lời: "Là các cậu chơi chung, không có tôi."
Giang Quán Mặc cười: "Đúng đúng đúng, cậu khác chúng tôi, từ nhỏ đến lớn, muốn gặp cậu cũng không dễ." Anh ta quay sang nói với Giang Đường Tri: "Ông nội Hoắc nổi tiếng nghiêm khắc, hồi nhỏ hai anh em Hoắc Tân Thần Hoắc Tân Diễn hầu như chỉ quanh quẩn trong doanh trại.
Hồi đó mà đánh nhau, không ai thắng nổi hai người họ. Hoắc Tân Thần không có mặt thì Hoắc Tân Diễn là đại ca. Nhưng hễ Hoắc Tân Thần về, Hoắc Tân Diễn liền phải lui xuống."
Giang Đường Tri nhìn sang Hoắc Tân Thần: "Chẳng trách anh còn trẻ mà đã làm đến đoàn trưởng, chắc phải chịu không ít khổ sở nhỉ?"